Hiển thị các bài đăng có nhãn Prose. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Prose. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

Mệnh giá của đồng tiền hạnh phúc - Trang Hạ

http://dep.com.vn/Cookies-tra-chieu/Menh-gia-cua-dong-tien-hanh-phuc/23164.dep

Kiêu hãnh lên để tin rằng những giá trị mình vốn có đã đủ để mình hạnh phúc. Để không chạy theo đuôi những mệnh giá bản chất chỉ là Số Không của người khác.
1. Hồi đại học, một trong những thứ làm tôi sợ hãi nhất đời là đám hoa phát chẩn của lũ bạn trai học cùng lớp. Mỗi dịp 8/3, lũ con trai trong lớp sẽ đóng tiền cho lớp trưởng, để đếm xem trong lớp có bao nhiêu bạn gái, thì mua từng đó bông hồng, hoặc từng đó bông cẩm chướng đỏ, hoặc từng đó tấm thiệp. Nghĩa là ai cũng không bị bỏ quên, cũng có nghĩa là, lời chúc tập thể theo công thức “cộng tiền – đếm người - chia quà” ấy càng làm cho sự lẻ loi của bông hoa tăng lên vài phần.
Và nghĩa là, hoa trên tay phải nhiều hơn một, mới được hiểu là cô bạn ấy có một niềm vui dành riêng cho chính mình. Và tôi thường tự nhủ, nếu mình xinh đẹp duyên dáng hơn, chắc mình đã vui hơn, vui thực sự, bởi có những lời chúc thật hơn, thực sự là lời chúc.
Lần đầu tiên thất tình, tôi cũng buồn rất lâu, tự nhủ giá như mình hấp dẫn và khéo léo hơn, chắc tình yêu đã không bỏ mình mà đi sang phía cô gái khác.
Lần đầu tiên bị gia đình điệu cổ đi “xem mặt” trong một vụ mai mối theo kiểu “bố mẹ đặt đâu con ngồi đó”, tôi đã bị chê là trẻ quá, khó lòng làm chị dâu của bẩy đứa em chồng gần gấp đôi tuổi tôi. Và, trẻ đến mức khó có khả năng quản lý tiền cho chồng nếu thực sự đám mối manh này đi tới thành công. Hồi đó tôi vừa mừng vì thoát khỏi vụ ép duyên, vừa tự ti vì ý nghĩ, thì ra mình vẫn thiếu quá nhiều để có thể “đạt chuẩn” hôn nhân.
Sau này những lúc cơm không lành, canh chẳng ngọt trong gia đình bé nhỏ, tôi cũng thường tự nhủ, phải chi mình là người khác, mình giàu hơn để khỏi bị khinh, mình đảm đang hơn để khỏi bị chê, mình có cá tính vừa phải như mọi cô gái khác để khỏi bị ghét!
Chỉ thêm một chút nữa thôi, mình sẽ hạnh phúc!
Chỉ thoáng chốc, hai mươi năm đã trôi qua vụt như làn khói. Tôi đã từng yêu, từng thất vọng, từng hạnh phúc, từng rời bỏ. Chỉ có một thứ duy nhất mà tôi không bao giờ làm, đó là, bỏ rơi bản thân trong những cơn thất vọng.
2. Tuần vừa rồi không rõ vì sao số lượng e-mail tâm sự gửi tới xin ý kiến về chuyện tình cảm riêng của các bạn độc giả tăng gấp mấy chục lần bình thường! Hình như tháng Tư là lúc tâm trạng bồn chồn bất an nhất, những người phụ nữ trẻ đi làm về trên những con đường đầy lá non mùa mới, và chạnh lòng!
Ai cũng hỏi rằng, vì sao họ không hạnh phúc? Người ngồi xế hộp mặc hàng hiệu, đeo đồng hồ trăm triệu do chồng tặng, cũng hỏi cái câu y chang người vừa ra trường chưa có mảnh tình vắt vai.
Tôi nhìn thấy hình ảnh của Trang Hạ trong quá khứ, trong mỗi câu chuyện của một phụ nữ.
Mọi người phụ nữ tìm đến đều có một điểm chung: Đều cảm thấy bản thân thiếu một cái gì đó để được hạnh phúc! Người giàu thì nói phải chăng mình không đẹp bằng bồ của chồng, mình sinh con xong rất béo? Người trẻ thì hỏi phải chăng vì thiếu tinh tế và cảm xúc nên mãi chả có người yêu? Ai cũng tưởng họ phải có thêm 1 cái gì đó thì họ sẽ có hạnh phúc.
Người phụ nữ đẹp nghĩ, giá như mình mạnh mẽ hơn, mình đã không mất nhiều đến thế trong tình yêu.
Người phụ nữ nghèo nghĩ, giá như mình giàu hơn một tí, mình đã giữ được chân anh ấy.
Người phụ nữ thất nghiệp nghĩ, phải chăng vì không tiền, bạn trai đã chia tay?
Người vợ trẻ nói, giá như tôi khéo léo nhịn nhục một chút, để đừng trút giận lên lá đơn li dị.
Chúng ta chỉ cách hạnh phúc một tầm tay với. Có điều, ta đã không với được tới!
3. Nhưng vấn đề chỉ là: Nếu bạn phải với, thì hạnh phúc ấy không phải là thứ hạnh phúc của chính bạn. Hoặc, cũng chẳng phải là thứ hạnh phúc dành cho bạn.
Khi còn trẻ, chúng ta luôn muốn dành những thứ tốt đẹp nhất cho người mình yêu. Chúng ta luôn mặc bộ quần áo đẹp nhất tới nơi hẹn, che giấu những tật xấu, chúng ta sẽ bộc lộ những ưu điểm để hy vọng được anh ấy yêu nhiều hơn. Ta hy vọng anh ấy yêu ta, vì thấy ta có rất nhiều điểm tốt đẹp. Khi không có hạnh phúc, khi bị bỏ rơi, bị phụ tình, tan vỡ những mối quan hệ sâu sắc, ta thường tự trách bản thân rằng, ta chẳng đủ tốt đẹp, cô gái nào kia có nhiều điều tuyệt vời hơn!
Nhưng khi đã từng trải, chúng ta sẽ nhận ra rằng: Người đàn ông gắn bó với chúng ta, thường lại là người đàn ông đã nhìn thấy hết những điểm yếu, và chấp nhận được những tính xấu đó của vợ! Chứ không phải là người đàn ông yêu ta vì chỉ nhìn thấy (và tận hưởng) được những điều tốt đẹp ở ta!
Và thường cuộc sống lại giản dị thế này thôi: Khi yêu chân thành, người đàn ông sẽ chấp nhận một người phụ nữ sống thật với chính mình, chứ không phải bắt người phụ nữ gồng lên với vỏ bọc tốt đẹp như một người nào khác.
Nên trước những lo âu đau khổ giống nhau của những phụ nữ khác nhau, tôi chỉ muốn trả lời chung các bạn một câu thôi: Tờ 500k có hạnh phúc của tờ 500k, tờ 10k cũng có hạnh phúc của tờ 10k! Kiêu hãnh lên để tin rằng những giá trị mình vốn có đã đủ để mình hạnh phúc. Để không chạy theo đuôi những mệnh giá bản chất chỉ là Số Không của người khác.

 

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016

Người Việt và thói quen đút lót!


Người Việt và thói quen đút lót!

Mình chẳng hiểu ở các đất nước tham nhũng khác thì như thế nào, nhưng ở Việt Nam, đất nước tham nhũng đứng thứ 3 châu Á, thì cái việc đút lót dường như đang diễn ra ở mọi người, mọi nhà, mọi thời điểm. Người ta đơn giản xem đó là một việc dĩ nhiên phải làm, rồi sau đó lại kêu ca những người đã nhận những đồng tiền đút lót đó. Thế có bao giờ người ta tự nhìn lại chính mình?!

Khi chưa kịp sinh ra người Việt đã được bố mẹ đút lót cho bác sĩ để được khám riêng, khám tư, chăm sóc đặc biệt. Đến khi sinh thì sẽ cần phải đút lót y tá để được nằm giường riêng, phòng riêng. Đến khi vào mẫu giáo thì dĩ nhiên là phải đút lót mới mong vào được trường công, từ đó mới có cơ hội đi học cấp 1 đàng hoàng. Xong sau đó lại phải tiếp tục đút lót để cấp 2, cấp 3 vô được trường giỏi, danh tiếng. Nếu mà không có hộ khẩu thì phải mau chóng để “chạy” cho ra trước khi con đi học.

Lên đại học tình hình có vẻ khác đi chút, có tiền thì học trường nhà giàu, còn lại đã đến lúc con cái phải học dần cái thói quen đút lót nếu muốn được điểm cao với các ông thầy. Ra trường, bất kể tấm bằng gì, không phải lắm tiền đi du học thì cũng phải tốn vài chục triệu để mua cái chỗ ngon ngon, sau vài năm thì phải cày thêm vài chục mua cái ghế công chức cho vững vàng. Đó hẳn là cái chu trình đút lót dài dằng dặc không biết khi nào mới kết thúc, từ đời ta qua đến đời con ta, cháu ta.

Và dĩ nhiên, ngoài những cái lớn lớn như thế thì hàng ngày vẫn phải đút lót nhỏ lẻ không sao đếm nổi. Ra đường gặp công an giao thông thì đút sẵn túi 50k, 100k. Đút nhiều thì lại sợ tốn tiền hối lộ nhiều. Việc này nó phổ biến đến độ mà mấy đứa nước ngoài chỉ cần ở VN 6 tháng là rành rẽ cách trả giá với công an giao thông như thế nào. Và bọn nó mắt tròn mặt dẹt khi nghe mình nói là mình không bao giờ đưa tiền cho công an mà sẽ đi nộp phạt, lại còn hỏi nộp vậy được sao.

Đi làm thủ tục giấy tờ thì phải nhớ kẹp sẵn tiền vào hồ sơ để mấy anh chị giải quyết cho nhanh. Hồi mình lơ ngơ đi làm giấy tờ lần đầu đã được ngay mấy anh kinh nghiệm chỉ cho, lúc đó chưa nhìn nhận được cái hành vi đút lót của mình xấu xa đến mức nào nên còn rối rít cảm ơn ảnh đã chỉ dạy.

Rồi bây giờ mấy bạn trải nghiệm đi du lịch về chia sẻ bí quyết, chỉ cho những người đi sau muốn qua cửa khẩu thủ tục dễ dàng thì đưa vài chục ngàn là xong. Đọc xong mà thấy buồn dễ sợ. Buồn cho cái đất nước thối nát này không có cách nào cứu chữa, khi mà ngày ngày người ta cứ khuyên nhau là hãy cứ hối lộ đi nếu bạn muốn việc của bạn trôi chảy.

Cái sự kiện 2 mẹ con Việt kiều về tới sân bay Nội Bài nhất quyết không đưa tiền mà chấp nhận xếp hàng đã được hàng chục ngàn người chia sẻ và lên tiếng, mà không biết trong cái số đông đó có bao nhiêu người can đảm đứng lên tuyên bố “Tôi không bao giờ đút lót – dù bất kỳ lớn nhỏ hay hình thức nào”. Bao nhiêu người hàng ngày vẫn sa sả chửi cái bọn tham nhũng xong rồi lại chấp nhận cay đắng đưa tiền để việc của mình/con mình/gia đình mình trót lọt.

Thôi hãy ngừng lên tiếng khi mà bản thân mình cũng chẳng khác người ta là mấy, để cho cái đất nước và dân tộc VN này cứ luôn tham nhũng và đút lót như bản chất vốn có của nó. Chẳng hãnh diện gì đâu khi chúng ta đang chửi bới đất nước VN là chửi ngay chính vào mặt mình.

Hãy tự mình ngừng đút lót, thay vì chửi bới người ta tham nhũng. Đó là cách bạn có thể làm để xã hội tốt đẹp hơn!


 

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

Mình sắp sửa già rồi :(((

Mình sắp sửa 31 rồi sao?

Năm nay tự nhiên thấy mình cứ già già đi thế nào ấy, dù là đã siêng năng hơn trong việc chăm chút, tút tát cho bản thân. Hay là do tuổi già đến rồi nên người ta bắt đầu cố gắng cứu vớt chút thanh xuân còn sót lại?!
 
Dạo này mình cứ hay giống bà cụ non nói với mấy đứa nhỏ: "Chị già rồi em". Nói riết thành ra thấy nó cũng hơi thành sự thiệt, bởi tự nhiên thấy mình từng trải ghê gớm, không có muốn trải qua tiếp tục mấy cái kinh nghiệm hông còn mong muốn nữa. Phức tạp cái sự đời!
 
3 đêm nữa là sinh nhật mình rồi, thành ra nó có một chút cái gọi là cảm xúc, leo lên đây ngồi viết vài dòng, để ghi nhớ một cái sinh nhật 31 tuổi mà có vẻ mình không trông đợi cho lắm. Liệu có hao mòn cảm xúc đến thế không khi mà ngoài kia đã rộn ràng cái không khí ăn chơi của mùa lễ hội, mà mình thì chỉ mong cái ngày này thôi trôi qua lẹ lẹ cho rồi. Chả có ham hố ngồi bàn tới bàn lui để chọn một chỗ đi ăn, chả có ý định làm cái gì khác đặc biệt, chỉ là giữ một thói quen cố hữu với nhỏ bạn thân, chắc chắn sẽ đi ăn với nó vào đúng ngày sinh nhật. Thế là hết kế hoạch!
 
Chắc là mình đã leo lên đỉnh dốc của cuộc đời, thành ra từ đây nó sẽ là bắt đầu tuột dốc. Tuột dốc với cái sự cố gắng vốn dĩ là bản tính của mình, trong khi danh sách mục tiêu cuộc đời thì vẫn còn dài dằng dặc. Thật là bi kịch! Ôi, tui 31 tuổi, chưa gì đã thấy cuộc đời là bi kịch rồi sao?! Thế thì lấy ai mà hưởng thụ cái cuộc sống này dùm tui đây?
 
Có ai mua dùm cho cái cốc bự bự, để mà đổ thêm nước, pha vô cái ly nước muối bão hòa này đi nhỉ (già rồi mà vẫn nhớ kiến thức hóa, ghê hông!). Dù sao thì mai cũng có cái kế hoạch khác, ăn mừng sinh nhật bằng cách đi làm từ thiện tận Trà Vinh. Hi vọng là hông làm được gì cho bản thân thì thôi lôi cái bản thân này đi giúp ích cho người khác, tìm chút ý nghĩa cho cuộc đời.
 
Chúc mừng sinh nhật sớm nhé, tôi của 31 năm trên cõi đời này!

 

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

Songs from A Secret Garden

Đôi chỉ chẳng có một lời nào có thể diễn tả được cảm xúc khi nghe những bản nhạc của Secret Garden, dù đơn giản chỉ là những bản nhạc du dương không lời. Giống như đôi khi chẳng có lời nào có thể diễn tả được tâm trạng của một người khi đang rối bời giữa những đúng và sai.

Mà thật sự liệu có gì rạch ròi giữa đúng và sai, hay chỉ là chính bản thân ta, chọn cho mình một góc đứng nào đó rồi nhìn về hướng còn lại mà khẳng định người ta sai. Cuộc sống lắm lúc làm cho mình thấy mệt mỏi, khi cứ phải chọn một cái chỗ đứng. Tại sao lại không thể sống một cuộc sống đầy sôi động và thi vị, một cuộc sống mà khi kể về, sẽ đầy ắp những câu chuyện thú vị không tài nào kể hết, giống như khi bạn lật trang mở đầu của cuốn truyện nghìn lẻ một đêm. Đơn giản đó là một cuộc sống mà mình mơ ước. Không nhăn nhó, không khó khăn hay chì chiết, không than phiền về một mụ già phù thủy nào đó. Một cuộc sống mà có lẽ chẳng còn tồn tại ở cái thế giới này, hay ít nhất là ở cái thế giới của mình.

Thế nên, đôi lúc cứ muốn bỏ trốn sang một cái thế giới nào khác, nơi mà người ta phải biết sống khác đi, nơi mà người ta biết trân trọng từng giây phút hạnh phúc, như thể là ngày mai chúng ta sẽ chẳng còn một cơ hội nào khác cả.

Thế nhưng nhắm mắt và mở mắt, ta cứ vẫn luôn đứng đây, ở một thực tại ngổn ngang những mối lo chứ không phải là một vườn hoa hồng đầy ắp nắng và gió. Dường như đó là điều mà Secret Garden đang cố gắng mang lại cho ta trong từng nốt nhạc, mơ mộng một chút về khu vườn ấy, với chim muôn ca hát – trong một khu vườn bí mật.  

Đời ta, luôn mong chờ có thể trở thành một nghệ sĩ, thế mà giờ đây, cứ đang ngồi đây, ngày ngày gặm nhắm cái thực tế phũ phàng, của một kẻ chẳng bao giờ có thể trở thành nghệ sĩ. Vì sao ư? Vì ta cứ phải sống đó mà, cái nghề nghệ sĩ, chỉ có thể nuôi dưỡng tâm hồn, chứ không phải là cái bao tử đang kêu réo ầm ĩ khi đói. Và ta, thì ngoài Secret Garden, chắc không còn một khu vườn bí mật nào khác, để có thể chui rúc vào, cố gắng nuôi dưỡng chút đam mê còn lại, của một tâm hồn treo lơ lửng trên ngọn cây kia.
Hear my silent prayer
Heed my quiet call
When the dark and blue surround you

Step into my sigh
Look inside the light
You will know that I have found you



Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Đám ma


Lần đầu tiên trong nhà mình có một cái đám tang gần đến vậy.

Bác hai - anh trai của mẹ -  người đại diện trong đám cưới mình - đã ra đi. Mẹ buồn, mấy dì buồn, còn bà ngoại thì chắc còn chưa tin được chuyện bác hai ra đi nhanh như vậy, vì mọi người cứ cố giấu giếm trong thời gian bác hai bệnh, đến tận ngày cuối, cậu năm còn chẳng lựa được lời nào để nói cho ngoại nghe.

Cái bệnh nó kéo con người ta đi nhanh quá. Cách đây hơn một tháng khi mẹ báo bác hai bệnh, mình còn nghĩ biết đâu mấy cái bệnh viện bây giờ nó chẩn đoán lung tung, vì lần trước gặp bác vẫn khỏe mạnh cơ mà. Nhưng mọi việc thay đổi đến không ngờ, cứ như một cái chớp mắt mà con người ta đã không còn hiện hữu.

Sáng nay tiễn bác đi, trong lòng cứ hoang hoải với một cảm giác xót xa. Liệu bác nằm đó có còn nghe tiếng nói của mọi người hay thực sự linh hồn bác đã được đưa về miền cực lạc.

Mình 30 tuổi rồi, nhưng vẫn chưa tài nào phân biệt được, liệu con người ta sống và chết, họ có bên cạnh nhau hay còn một sự ràng buộc nào đó không. Hay đơn giản chỉ như khoa học nói, chết là hết, là mọi thứ trở về với cát bụi. Thế lúc ấy chúng ta sẽ ở đâu trong thế giới này hay một thế giới nào đó?!

Mình biết, vốn dĩ con người ta chỉ đến và đi khỏi thế giới này trong 1 lần, như một chuyến tàu dài một chiều không bao giờ quay trở lại. Nhưng con người ta lại thường hay hối tiếc, vì biết đâu có một cách nào khiến chuyến tàu ấy ở lại lâu hơn? Và rồi trên chuyến tàu cuối ấy, có lẽ chỉ còn lại mình ta đơn lẻ độc hành. Và đơn giản là mình sợ, cái cảm giác cứ phải đứng lại, nhìn từng người thân ra đi, trên những chuyến tàu không bao giờ dừng lại...

Cho nên, mỗi ngày trong cuộc sống này, mình cứ phải mà sống vội lên, sống với tất cả niềm đam mê và mong muốn. Để mình chắc rằng, không còn một sự nuối tiếc nào sót lại, trên chặng hành trình gian khổ mà chúng ta phải vượt qua.

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Giới hạn nào cho chúng ta ...

Cuộc sống của chúng ta dường như đang đi tới một đường biên giới hạn của nó ... mà những ngày này, nó thật sự làm em lung lay, chẳng hiểu nổi là mình có vượt qua ....
Đôi khi em sợ cái cảm giác phải cố gắng từ bỏ, nhưng rồi em lại sợ hơn cái cảm giác của những thứ không trọn vẹn. Chúng ta làm đau nhau và đẩy cả hai đến cái đường biên ấy, rồi loay hoay chẳng biết nên trở lại hay bước qua.
Cái lý thuyết mà mọi người thường khuyên nhau, và bản thân ta cũng thường khuyên người đời, là gìn giữ những cái mình đang có. Thế nhưng ta ngày hôm nay, có đang làm gì để gọi là gìn giữ?!
Chẳng biết những lời anh nói có thật từ đáy lòng, hay chẳng biết em đang cố gắng tự bào chữa cho anh, cho chính mình. Em chỉ biết một điều, em sẽ không thể sống được với suy nghĩ đó trong lòng mình. Cái suy nghĩ đó nó có thể giết chết mọi thứ, kể cả tình cảm mà chúng ta xây dựng bao lâu nay. Và em, thà là bước ra khỏi cuộc hôn nhân này, để cảm thấy mọi thứ không quá tầm thường như đang bị đánh giá. Em muốn một cuộc sống trọn vẹn. Nếu cả hai ta không thể trọn vẹn với nhau, thì thôi, em quay về vỏ ốc của mình, để trở thành một thực thể tự trọn vẹn, không thể bị tổn thương.
Có thể với cuộc sống hằng ngày em là một người rất thực tế, nhưng anh nhìn đi, tận sâu trong đáy lòng, em mong manh dễ vỡ đến chừng nào. Nếu anh buông tay, ngày mai chúng ta sẽ đi hai con đường, mà em biết chắc, sẽ không bao giờ quay trở lại.
Xin lỗi anh, dù có yêu anh đến mấy, em cũng không thể sống trái với trái tim mình. Dù có cố gắng hi sinh đến mấy, em cũng không thể loại bỏ sự tự tôn, cái duy nhất khiến em có thể tồn tại ở cuộc sống này. Và nếu anh có thể xem em tầm thường đến thế, thì có lẽ chúng ta đang chọn sai con đường mà ta đã đi.
Em biết, mình không thể quay lại từ đầu để trả cho anh sự nguyên vẹn, nhưng biết đâu, anh sẽ thấy vững bước hơn trên một con đường mới mà không phải lung lay vì những giới hạn khi phải ở bên em.
Có lẽ chẳng có một giới hạn nào cho chúng ta, hoặc có lẽ chúng ta cần phải dừng ở đây, đặt 1 dấu chấm hết. Dù có thế nào, vẫn mong anh bình yên!



Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Niềm tin và sự lựa chọn


Đôi khi chúng ta cần một niềm tin nào đó, để có thể luôn đứng vững giữa cuộc đời!

Thật ra, mình luôn tin rằng, niềm tin là một sự lựa chọn. Có thể con người ta sinh ra trong một gia đình, với một tôn giáo nào đó, sẽ khiến cho người ta có một nền tảng và một sự trung thành với một số đức tin. Tuy nhiên, khi xã hội này luôn biến động từng ngày, và người ta luôn có những tiếp xúc vượt qua khỏi ranh giới của những con người gần giống với mình, người ta trở nên có nhiều cơ hội để lựa chọn, từ đó nhìn nhận xem niềm tin của bản thân mình nên đặt vào đâu.

Trong cuộc sống, việc chúng ta lựa chọn những người bạn, việc chúng ta phân biệt phải trái, cơ bản đang dựa vào những niềm tin đạo đức mà ta hình thành từ khi bắt đầu có ý thức. Trong công việc, việc chúng ta hành xử, quyết định có gắn bó với công ty hay không cũng dựa vào niềm tin của chúng ta trên những mục tiêu và giá trị công ty đang hướng tới. Vậy thì tại sao sau một thời gian hoặc một số biến cố, chúng ta bỗng dưng từ bỏ người bạn của mình, hoặc từ bỏ công ty mình đang làm việc? Mặc dù có thể đang có rất nhiều nguyên nhân đang diễn ra, nhưng sâu xa, có phải chúng ta đang mất niềm tin với chính mình, hoặc đối với đối tác bên kia. Vậy thì chúng ta đang lựa chọn như thế nào với niềm tin của chính bản thân mình.

Có một sự thật đáng buồn là, khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta chưa va chạm nhiều trong cuộc sống, chúng ta tin rằng mọi sự đều có thể, thậm chí là những điều vô lý nhất. Việc va chạm với cuộc đời, khiến chúng ta có kinh nghiệm sống hơn, chín chắn hơn, và cũng làm chúng ta thấy xung quanh biết bao nhiêu là hạn chế và biên giới mà khiến chúng ta loay hoay không biết tìm cách nào để vượt qua. Chúng ta không còn niềm tin mãnh liệt vào những gì chúng ta đang làm, và thậm chí là đôi lúc không tin cả người bạn đời bên cạnh. Vì lúc đó, chúng ta lựa chọn tin vào những giới hạn.

Có thể ngày mai chúng ta sẽ đi qua giới hạn đó, hoặc cần nhiều hơn những ngày mai và nỗ lực. Tuy nhiên, một khi đã xác định mình không thể nào vượt qua được, hoặc không thể lấy lại niềm tin cho cái điều mơ hồ ở bên kia giới hạn đó, chúng ta đã tự đặt mình trong khuôn khổ của những đường biên, mà quên rằng, đường biên đó, là do chính mình tạo ra.

Ngày bé, khi còn chưa có xe máy để đi, chúng ta có thể đi học, đi chơi, rong ruổi khắp nơi bằng xe đạp. Lớn lên một chút, có điều kiện một chút, đi đâu ta cũng chỉ tót lên xe máy. Và đến 1 ngày, chúng ta tin rằng chúng ta chẳng còn có thể chạy xe đạp được nữa. Thế nhưng điều đó có phi thực tế không? Việc một ai đó có thể đi vòng quanh các nước bằng xe đạp khiến chúng ta ngưỡng mộ và trầm trồ liệu có phải là một điều không thực hiện được? Đơn giản chỉ là chúng ta có muốn và tin là mình sẽ làm. Hay là sẽ kiếm 1 đống những lý do vô cùng hợp lý về gia đình, hoàn cảnh, điều kiện để biến mọi chuyện theo một cách đơn giản hơn: việc đi xe đạp vòng quanh các nước đó không phải là việc ưu tiên của chúng ta.

Dĩ nhiên, cuộc sống có một số ưu tiên để lựa chọn. Và việc lựa chọn như thế nào là cả một quá trình dài để hình thành nên chính con người chúng ta ngày hôm nay. Chúng ta lựa chọn cách vượt qua khó khăn, chúng ta sẽ có cách để đối đầu với những khó khăn khác. Chúng ta lựa chọn từ bỏ để đi trên một con đường bằng phẳng hơn, chúng ta sẽ luôn cần phải đi tìm ra con đường bằng phẳng mới cho một giai đoạn sắp tới. Khi đó, niềm tin cần được đặt vào việc chúng ta có tìm ra con đường mới ấy hay không.

Việc chúng ta lựa chọn hàng ngày, đều góp phần hình thành nên con đường đời mà chúng ta đang bước tới, và nếu chúng ta tin vào ngày mai sẽ luôn tốt đẹp hơn, thì hẵng là vậy, vì chính chúng ta là người sẽ vẽ nên ngày mai tốt đẹp đó!



Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Hôn nhân



Thiên hạ thường hay đùa : "Hôn nhân là 1 cái toilet mà người ở ngoài thì muốn mau mau chui vô, trong khi kẻ ở trong thì muốn lẹ lẹ đi ra". Còn mình thì thấy là ngay khi bạn xem cuộc hôn nhân của bạn như một cái toilet, thì thật sự là bạn nên đi ra, để trả lại sự sạch sẽ đẹp đẽ cho nó.

Nhiều người đến với hôn nhân như một mục tiêu cần phải đạt được trong cuộc sống. Tuy nhiên bạn không hiểu rằng, hôn nhân là một cuộc hành trình mà bạn cần phải cố gắng mỗi ngày, giống như việc bạn phải lau chùi nhà vệ sinh sạch sẽ, nếu không thì bạn chỉ muốn bịt mũi mà chạy ra ngay thôi. Nếu bạn đến với hôn nhân vì một mục tiêu hay mục đích nào đó, thì bạn có tự hỏi, sau khi đã có được nó rồi thì bạn sẽ làm gì kế tiếp?

Bạn có bao giờ hỏi và trả lời xem mình kết hôn để làm gì? Để có một người tối tối ăn cơm chung, cùng nhau xem tivi sau một ngày làm việc mệt mỏi hay cùng nhau chia sẻ những khó khăn cũng như hạnh phúc trong cuộc sống. Thế thì tại sao bạn lấy vợ về rồi chiều chiều bạn lại đi nhậu với thằng bạn chiến hữu để cho vợ bạn mòn mỏi đợi cơm và bực bội gọi điện thoại hàng chục lần. Nếu bạn cần 1 người nấu cơm thì mẹ bạn vẫn nấu cho bạn ăn hàng ngày đấy thôi, nếu bạn cần 1 người dọn dẹp thì chỉ cần thuê osin 30k/giờ, và bạn thì vẫn được tự do ăn nhậu với các chiến hữu, việc gì phải lấy vợ về cho nó càm ràm.

Nếu bạn lấy vợ về cho bằng bạn bằng bè, rồi đẻ cho một đứa con để xem là thành quả của công cuộc duy trì nòi giống thì bạn nên nhớ là con bạn sẽ chẳng coi bạn là cha khi bạn không chăm sóc nó và không thương yêu má của nó. Thế là bạn lại trở về con số 0.

Còn ngược lại, nếu bạn lấy chồng vì để kiếm một nguồn chu cấp cho cuộc sống của bạn, thì mình cũng khuyên là bạn nên suy nghĩ lại. Bạn nên tập trung vào kỹ năng moi tiền và kiếm từ 10 nguồn đại gia vẫn hơn là kết hôn và đánh cược cuộc đời mình vào một đức ông chồng mà không biết có chu cấp đủ cho bạn hay không, hay là lấy nhau về rồi mới giở quẻ lộ rõ bản chất keo kiệt, không đưa nổi cho bạn 1 xu đi chợ vì cho rằng trách nhiệm lo lắng cho gia đình là của bạn.

Tóm lại, nếu hôn nhân với bạn là một mục đích và vợ hay chồng bạn là một công cụ thì bạn sẽ thấy là mọi chuyện sẽ mau chóng kết thúc thôi. Và sau đó bạn sẽ phải đầu tư và làm lại từ đầu. Cho nên ngay từ bây giờ, bạn nên xem lại liệu rằng mình có nên gìn giữ cái cuộc hôn nhân đang có của mình hay không?

Nếu bạn đang bước vào giai đoạn trách móc vợ bạn không biết chăm lo cho gia đình, thì cũng nên biết là ở đâu đó, vợ bạn cũng đang trách móc tương tự về một lão chồng không biết lo cho cô ấy. Một cuộc hôn nhân rơi vào vòng xoáy trách móc hận thù nhau sẽ chẳng bao giờ có thể cải thiện, và bạn quên mất rằng, cái ngày yêu nhau và quyết định lấy nhau, cả 2 đều thấy mọi thứ đẹp đẽ và màu hồng, rằng sao mà cô ấy/anh ấy lại yêu và chăm lo cho mình như thế?!

Trước khi kết hôn, mình cũng từng suy nghĩ, liệu sau 5 năm khi tình cảm phai nhạt, lỡ mà không yêu nhau nữa thì như thế nào, lại bỏ nhau và làm lại một cách mệt mỏi à?! Nhưng rồi mình suy nghĩ đơn giản hơn, nếu như cuộc hôn nhân của mình có kết thúc sau 5 năm đi nữa, thì điều mà mình muốn là mỗi ngày trong suốt 5 năm ấy đều là những ngày vui vẻ và hạnh phúc, và nếu mình không đánh cược để bước vào cuộc hôn nhân này, mình sẽ không bao giờ có được 5 năm hạnh phúc. Cho nên mình vẫn phải đang cố gắng hằng ngày, để có được 5 năm hạnh phúc ấy. Rồi biết đâu, sau 5 năm, chúng ta lại tiếp tục đánh cược cho 5 năm tiếp theo.

Vì cuộc sống của chúng ta là một cuộc hành trình, không phải là một cái đích đến, nên với mình, hôn nhân cũng vậy. Bạn chưa biết được ngày mai trên hành trình đó có dấu mốc nào khác cho cuộc hôn nhân của bạn không, nên bạn cứ phải cố gắng và bước tiếp thôi. Và nếu bạn không tìm cách để cảm thấy hạnh phúc với nó thì chẳng mấy chốc bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi và bạn sẽ tự đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của mình, như một cột mốc mà bạn phải vượt qua trong cuộc đời. Và hành trình hôn nhân này, do bạn lựa chọn, là một cuộc đua 2 người mà bạn đã lựa chọn kỹ càng người bạn đồng hành của mình. Bạn mà buông tay, thì người ấy sẽ tuột lại phía sau mà thôi.

(Viết cho những người đang ở trong một cuộc hôn nhân nào đấy, kể cả mình!)

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Những ngày cuối



Những ngày này gần như là kiệt sức. Mặc dù sáng đi làm trễ 10p, chiều hết giờ là đi về ngay, không cố gắng ở lại thêm một giây phút nào nữa, nhưng vẫn cảm giác như mình đang phải làm rất rất nhiều việc, bởi những việc mình chưa từng làm và chưa từng muốn làm. Những khuôn mặt ngồi đây, mặc dù vẫn cười nói, vẫn cố gắng an ủi nhau, nhưng cũng không thể nào níu kéo lại được khoảng thời gian đã qua hay cố gắng làm chậm lại cái ngày cuối cùng. Cái ngày mà chúng ta chưa từng mong muốn tới.

Đó là cái cảm giác đau như thể chia tay một mối tình. Mình thấy nó nguyên vẹn như nỗi đau mình đã từng mang trước đây với mối tình hơn 5 năm. Người ta đau vì dành cho nó quá nhiều tình cảm và chẳng thể làm gì để thay đổi một cái kết cuộc không mong muốn. Nỗi đau đơn giản vì nó không hề có sự lựa chọn. Người ta thường hay vật vã vì phải đứng giữa ngã ba đường mà không biết phải lựa chọn hướng đi nào. Phải đến những lúc như thế này, mới thấy là, được lựa chọn đã là một hạnh phúc, hay một sự may mắn về mặt ý nghĩa nào đó.

Một tuần, hai tuần, rồi chúng ta sẽ vắng dần và tắt hẳn những tiếng cười của ngày còn chung sức bên nhau. Những người ra đi, sẽ phải chọn cho mình một con đường khác và mang trong lòng một nỗi đau vì mình đã không thể làm gì hơn được nữa. Những người ở lại, ôm trong lòng một sự vắng vẻ, một sự xót xa xen lẫn tiếc nuối trong những câu chuyện về ngày xưa. Và rồi phải tự đặt câu hỏi, mình ở lại vì cái gì, hay phải tự điều chỉnh nếu mình muốn bước lên một con tàu với hướng đi mới.

Chưa bao giờ có một điều gì là dễ dàng, kể cả việc chúng ta đã quyết định cùng nhau bước lên một con tàu. Nhưng ít nhất chúng ta đã từng có một khoảng thời gian bên nhau rất vui vẻ và ý nghĩa. Vì mỗi người chúng ta đều muốn đem lại một điều gì đó cho cộng đồng, cho một định hướng mà chúng ta đã lựa chọn.
Và bữa tiệc nào rồi thì cũng sẽ tàn. Nó có thể tàn trong niềm hân hoan hạnh phúc, hay trong nỗi buồn và những giọt nước mắt. Thế thì tại sao chúng ta lại không cứ tận hưởng bữa tiệc ấy đi, dù chỉ là những giây phút cuối cùng! Để mà ngày mai, có thể là sẽ không bao giờ có những bữa tiệc như thế nữa!

Viết cho những người đã cùng tôi đồng hành trên một con tàu! Yes, we were on the same boat!
17.11.2012


Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Ngày ... chậm


Đang là những chuỗi ngày phẳng lặng chầm chậm trôi ...

Cảm xúc gần đây nhất của mình là khi dịch bài nói chuyện của Steve Jobs trước sinh viên trường đại học Stanford. Mình không ngưỡng mộ Steve, không phải fan cuồng của cái sản phẩm nào trong dòng táo sứt đó hết, thậm chí còn cảm thấy hơi bực bội trong những ngày mà hình ảnh Steve tràn ngập trên tất cả các kênh truyền thông, khi người ta tưởng nhớ Steve như 1 vĩ nhân của thế kỷ. Nhưng có một câu nói của Steve khiến mình suy nghĩ từ bữa giờ: "If today were the last day of my life, would I want to do what I'm about to do today?", tạm dịch là “ Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời mình, tôi có muốn làm cái điều mà tôi định làm vào hôm nay không?” Vào những ngày Steve nhìn vào gương, tự hỏi mình và trả lời "Không", Steve biết mình cần phải thay đổi.

Mình... cũng muốn làm như thế. Vậy mà, chưa một làm dám nhìn thẳng vào mình trong gương để hỏi 1 câu tương tự. Bởi mình biết, dù cho câu trả lời có luôn lặp đi lặp lại là không, thì mình cũng không dám thay đổi. Cuộc đời mình không phải là một cuộc đời đầy sáng tạo như Steve.

Sáng nay, lên vinabook đặt hàng vài cuốn sách, nhận ra lâu rồi mình không còn đọc sách nữa. Bởi lo ngại, mua về rồi lấy thời gian đâu mà đọc. Mà cũng qua cái thời suốt ngày đọc tiểu thuyết và ngồi viết tản văn. Vậy mà có những người, như Nguyễn Phương Lập chẳng hạn, 50 tuổi đời gom lại thành "Chuyện đời vớ vẩn", vẫn dồi dào sức sáng tạo sau khi bị một tai nạn tưởng chừng như khó hồi phục sức khỏe thân xác. Thấy, niềm đam mê của ngừơi ta thật sự là khát khao và mạnh mẽ. Hay như GCTL, ôm đàn hát ở tất cả những nơi đi qua. Không sân khấu màu mè, không chương trình hoành tráng, chỉ cần ca sĩ, cây đàn, vài khán giả, đã đủ tạo thành "Vui"

Ngồi đây, mơ về một ngày, rong ruổi trên những nẻo đường không tên, với bút và giấy, ghi lại được tất cả mọi cảm xúc về đời sống và con người. Nếu có sự chọn lựa, tôi muốn làm một nhà văn!

Tuesday, October 18, 2011 at 10:30am ·



27


Đã có rất nhiều những năm tháng đi qua! Một đôi lần ngồi trên xe, nhìn qua khung cửa với mọi người mọi vật đang chuyển động, chợt thấy mình như đứng lại giữa thời gian... Chợt như thấy có những điều vừa mới xảy ra ngày hôm qua thôi, dẫu cho những điều ấy đã là quá khứ xa lắm rồi.

27 tuổi, cảm giác như đã ở ngưỡng cửa của một nửa cuộc đời. Đã bắt đầu những câu chuyện bằng cụm từ "ngày xưa" với những thứ kỷ niệm mà con người ta không bao giờ trở lại được. Song, cũng thôi mơ mộng để trở về một ngày xưa nào đó.

27 tuổi, người ta có một gia đình để mà quan tâm và nâng niu. Đã thôi cái tính trái gió trở trời muốn thứ gì là phải có ngay bằng được. Đã hiểu rằng hạnh phúc không phải là một điều vĩnh hằng tồn tại mãi mãi, mà phải quan tâm gìn giữ từng ngày.

27 tuổi, người ta nhận ra mình chững lại. Đôi khi chưa biết rồi sẽ đi con đường nào trong nửa cuộc đời còn lại, nhưng đã ý thức là mình có trách nhiệm với một số người và với bản thân mình. Và con người ta, hạnh phúc vì có trách nhiệm trên vai, vì nhận thấy rằng, sự tồn tại có một vài ý nghĩa theo mặt nào đó.

27 chưa hẳn là 30, nhưng đã đi xa 18 lâu lắm rồi. Dù là chưa thể sâu sắc như đàn bà 30, nhưng 27 cũng đủ hiểu ngông cuồng không chứng minh được điều gì, bởi mọi thứ đều có giá trị thực của nó. Khi người ta 27, người ta đi đến một ngưỡng cửa mà dù có muốn hay không muốn, người ta cũng sẽ luôn bước qua. Đó là khi mà người ta trở nên bao dung hơn với mọi lỗi lầm và nhận thấy đâu đó hình ảnh của mình qua những lỗi lầm ấy.

Thời gian trôi qua có thực sự làm thay đổi con người ta? Câu hỏi chưa hẳn đã cần có một câu trả lời... Mặc dù những năm tháng đã đi qua để lại cho ta khá nhiều vết cứa của thời gian, nhưng nó cũng để lại cho ta những kinh nghiệm sống, để cho ta thấy cuộc đời này chưa bao giờ là đủ và cũng chưa bao giờ là không đủ.

Cám ơn 27, ghi nhận thêm một dấu mốc của cuộc đời. 27 thực sự cho ta nhiều hơn mong đợi!

(viết cho sn tuổi 27 - Monday, December 5, 2011 at 5:06pm)

Cuộc sống là một chuỗi những sự đổ lỗi

Người ta thường bảo, cuộc sống là một chuỗi những sự lựa chọn. Nhưng mà cái tôi thấy thì thường sau những lựa chọn đó là những sự đổ lỗi.
Người ta đổ lỗi cho sự ép uổng của cha mẹ cho một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Người ta đổ lỗi cho môi trường giáo dục không tốt dẫn đến những bất cập trong xã hội.
Người ta đổ lỗi cho sự lôi thôi của một bà vợ dẫn đến sự thay lòng đổi dạ của đức ông chồng.
Luôn có một hoặc nhiều những lý do hợp lý, bất khả kháng sau tất cả những điều không tốt đẹp hoặc những kết quả mà người ta không đạt được. Vì buộc phải đổ lỗi cho một ai đó, một hoàn cảnh nào đó hoặc một tình huống nào đó thì người ta mới cảm thấy trút được cái gánh nặng mà mình đang mang trên vai.
Và tôi, cũng đã từng như thế!
Khi chia tay một mối tình dai dẳng sâu đậm hơn 5 năm, tôi tìm đủ lý do để lý giải cho cái kết cục ấy. Tôi đổ lỗi tại hoàn cảnh, tôi đổ lỗi tại gia đình. Tôi loay hoay không tìm ra được một lý do hợp lý cho việc một người yêu thương mình đến thế lại có thể rời xa mình. Điều đó trở thành một day dứt theo tôi mãi trong một khoảng thời gian dài. Một lần, mẹ chứng kiến việc tôi lấy lý do gia đình là nguyên nhân của sự đổ vỡ, và mẹ im lặng. Ánh mắt mẹ đượm buồn làm tôi nhận ra mình đã ích kỷ đến mức nào khi chỉ tìm mọi cách để thỏa mãn cái tôi của chính mình. Làm sao gia đình lại là nguyên nhân cho những việc mà tôi đã lựa chọn. Rồi tôi bắt đầu nhận phần lỗi ấy về phía mình. Một sự việc xảy ra, dù là vô lý đến đâu đi chăng nữa, thì bản thân người trong cuộc luôn góp một phần không nhỏ vào cái kết quả cuối cùng ấy. Rồi tôi nhận tất cả lỗi về phía mình. Ấy vậy mà, tôi lại thấy thanh thản. Tôi ngừng đặt ra biết bao nhiêu câu hỏi mà tôi đã phải chịu đựng không một lời giải đáp trong suốt thời gian ấy. Tôi hiểu mọi việc xảy ra vì một lý do nào đó, và dĩ nhiên mình phải là người có lỗi trong một chuỗi những sự kiện có và không tên liên quan đến mình.
Sau những khoảng đen đó, tôi trở nên có trách nhiệm với những vì liên quan đến mình, với cuộc sống của mình hơn. Tôi cũng chưa từng hỏi lại người cũ, sau bao nhiêu năm, rằng lý do ngày ấy là gì. Bởi tôi không mong một sự nhận lỗi khác hơn từ người ấy và liệu rồi mọi việc có trở nên tốt đẹp hơn không nếu tôi đổ được cái lỗi ấy của tôi đi?!
Bây giờ, nếu có một sự việc gì xảy ra không như ý, tôi đầu tiên đều sẽ nhận lỗi về mình. Vì như vậy, tôi thấy mình trưởng thành hơn, trách nhiệm với chính mình và những người khác hơn. Tôi cũng cảm thấy vui vẻ và thoải mái hơn khi ai đó có thể chỉ ra lỗi sai của mình, góp ý chân thành và thẳng thắn để tôi rút kinh nghiệm và khiến cho tôi ngày một tốt lên. Và tôi thấy mình ngày càng hoàn thiện nhờ những lỗi lầm đó, với những giải pháp mình đưa ra tốt hơn cho những lần sau.
Tôi làm việc chung với một vài người. Họ luôn tìm ra một đống lý do cho những cái họ không đạt được. Thậm chí những lý do của họ còn khiến cho công việc của tôi khó khăn hơn. Nhưng tôi không đổ lỗi cho họ. Họ dĩ nhiên có lý do cho những việc làm ấy của mình. Và việc của tôi, đơn giản là tìm ra những giải pháp để vượt qua những khó khăn đó, làm sao cho mọi thứ tốt hơn lên. Bởi vì cuối cùng, sếp họ vẫn phải là người lắng nghe những cái lý do giải thích đó cho cái kết quả tồi, trong khi tôi thì có thể đem đến cho sếp của tôi những kết quả đẹp đẽ. Tôi nghĩ như vậy là đủ cho bản thân mình.
Bạn có thể có rất nhiều lý do với đầy đủ tính thuyết phục để đổ lỗi cho những gì bạn không có hoặc không đạt được. Nhưng ngoài việc tránh được gánh nặng tội lỗi ấy đi, bạn có thật sự thanh thản và ngủ ngon cho những gì mình đã làm, hoặc chí ít có sự tham gia của mình. Ba mẹ tôi đến nay vẫn tiếp tục đổ lỗi cho nhau về kết quả của một gia đình không hạnh phúc, và bản thân họ, đến giờ này, tôi không biết liệu đã tìm thấy hạnh phúc cho chính mình hay chưa?!
Khổng tử có dạy: Người khôn ngoan tự hỏi nguyên do lỗi lầm ở bản thân. Kẻ khờ dại hỏi nguyên do ở kẻ khác. Nhưng liệu cuộc sống 60 mươi năm hữu hạn này, mất bao lâu để người ta có thể hiểu được những điều mà cổ nhân dạy. Hay phải đợi đến khi, chúng ta trở thành cổ nhân, thì những gì xảy ra ngày hôm nay sẽ được ghi chép lại thành những bài học. Bởi vậy nên, ngày hôm nay, bạn có thể ngồi lại và ngẫm xem, liệu cuộc sống của mình có phải là chuỗi ngày của những sự đổ lỗi. Và bạn có mong muốn những chuỗi ngày tiếp theo của mình sẽ tiếp tục là những ngày đi tìm những lý do hoàn hảo cho những sự đổ lỗi đầy thuyết phục ấy không!


Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Chủ nghĩa đám đông

Có những xã hội, làm khác mọi người được xem là tấm gương cho sự sáng tạo, là khởi đầu cho thành công.
Nhưng cũng có những nơi, việc đi một con đường khác luôn là dại dột, sai lầm, là kẻ cá biệt đối với đám đông đang được xem là chuẩn mực của mọi hành vi. Và tôi, thì đang sống trong một xã hội đám đông như thế, tất cả đều phải đi theo chủ nghĩa đám đông.

Thật ra thì bản thân tôi cũng chẳng khác đám đông là mấy. Ngoài mỗi cái việc cỏn con là muốn tập trung vào sự nghiệp, thay cho vai trò làm vợ đảm mẹ hiền mà bất cứ người phụ nữ nào cũng phải tuân theo. Đúng ra thì ở thế kỷ 21 này, trước những bàn tán cho cái ngày tận thế 21/12/2012, thì trào lưu phụ nữ độc thân hoặc mẹ đơn thân cũng đã phát triển nhiều. Nhưng dù gì đi nữa cũng không mấy ai đồng tình và cổ xúy cho trào lưu đó. Hoặc chăng đó chỉ là lựa chọn cuối cùng hoặc xu thế dành riêng cho giới showbiz.

Tôi có một nhóm bạn thân 4 đứa, bao gồm cả tôi. 4 đứa đều đã lập gia đình và 2 đứa thì đang chuẩn bị có em bé. Chỉ riêng tôi là thấy chưa sẵn sàng có con và vẫn còn muốn dồn mọi tâm trí cho việc phát triển con đường sự nghiệp của mình. Người ta nghĩ bản thân tôi mạnh mẽ, độc lập, nhưng không hẳn lúc nào hai năm cũng rõ mười. Đôi khi tôi cũng tự hỏi mình, nhất là những khi cảm thấy chán chán công việc quá nhiều áp lực, rằng bao giờ thì mình lại thay đổi và muốn trở thành 1 bà mẹ. Hoặc là chắc chỉ 1 vài năm nữa, tôi chẳng còn một mống bạn thân nào để mà cafe, tâm sự, tán dóc, vì lúc đó chúng nó còn đang tối mắt tối mũi với sữa, tã, cơm nước, dọn dẹp, con cái kêu khóc, hơi đâu mà bận tâm đến con bạn rãnh rỗi như là tôi đây.

Thấy không? dù không muốn, thì tôi cũng đã gia nhập cái chủ nghĩa đám đông ấy từ khi mới sinh ra. Vì tôi phải sống theo cái xu thế mà mọi người muốn tôi phải thế. Khi bé thì phải học giỏi, rồi phải vào 1 trường đại học danh tiếng, rồi có một công việc ổn định, lương cao, thăng tiến tốt. Đó giống như một cái lộ trình được đặt ra sẵn cho tất cả, kể cả tôi, phải phấn đấu làm sao để đạt được. Nhưng bản thân tôi thì sao? thì vẫn làm theo đấy. Nhưng những cái khiến tôi tự hào về bản thân mình nhất thì đều là những ngã rẽ chệch hướng trên cái lộ trình cơ bản ấy. Tôi ăn chơi có tiếng nhưng vẫn học giỏi, tôi quyết định bỏ ngành cái rụp ngay khi ra trường để bây giờ sau 5 năm đi làm thì có được mức lương mà mọi người mong muốn. Tuy nhiên, ngoài những đoạn cua chệnh choạng ấy, thì tôi vẫn đang đi trên con đường chung với mọi người. Vì tôi vẫn sợ, nếu một mình tôi đi trên một con đường song song, thì sẽ vô cùng cô độc, và chẳng bao lâu cũng sẽ gục ngã mà chẳng ai biết tới.

Giống như giờ đây, nghĩ về mình của 5 năm nữa. Liệu mình có còn cái tham vọng nghề nghiệp của thời điểm bây giờ, hay lại đắm đuối trong cái đống tã giấy và tự hào cho thành quả tạo ra một thế hệ tiếp nối trên cùng một con đường định sẵn.

Đã có rất nhiều lần, tôi muốn đi ra khỏi đám đông, làm những điều mà người ta cho là rồ dại. Nhưng rồi vì không nhận được bất cứ sự ủng hộ nào, tôi lại chùn chân. Thì ra việc sống lâu giữa một xã hội như thế, khiến người ta trở nên lệ thuộc đến vậy. Người ta không thể bỏ tất cả những gì đang có để đi tìm một giấc mơ vô hình. Và cả xã hội ngoài kia thì đều đang lên tiếng để ta thấy là, ta chỉ nên mơ những giấc mơ tầm thường như bao kẻ khác, như là giàu có, nhà lầu, xe hơi, con ngoan học giỏi. Thế là đã đủ cho ta kết thúc một cuộc đời.

Khi mà ta trở nên già cả hơn, có khi nào ta tiếc về những ngày tháng đã qua? Hay người ta cũng sẽ vẫn luôn có sự tự hào, vì những gì mình đã đạt được, và như thế là đủ?!