Hiển thị các bài đăng có nhãn Traveling. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Traveling. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2025

Istanbul, Cappadocia, Aegean: Bản giao hưởng Thổ Nhĩ Kỳ

Phần 1: Istanbul

Từ Berlin, chỉ với 2 tiếng 50 phút bay cùng hãng Pegasus, mình đã đặt chân đến Istanbul. Chuyến bay khứ hồi cho hai người mình mua là 330 EUR, bao gồm 1 kiện hành lý ký gửi 20kg.

Trước khi đến, mình cứ đinh ninh Istanbul là thủ đô của Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng hóa ra Ankara mới là thành phố giữ vai trò quan trọng này. Istanbul đơn giản là quá nổi tiếng và phát triển, khiến nhiều người, trong đó có mình, không khỏi hiểu lầm.

Từ sân bay Istanbul Sabiha Gökçen, có shuttle bus đưa bạn về khu vực trung tâm, với các điểm dừng chính ở quảng trường Taksim phía bên Âu (bên Tây) hoặc bên kia eo biển Bosphorus - Kadiköy , thuộc khu vực châu Á (bên Đông). Từ quảng trường Taksim, chỉ cần băng qua cây cầu Galata là bạn đã đến được Sultanahmet – trái tim của khu phố cổ, nơi tập trung hầu hết các điểm tham quan du lịch nổi tiếng như Hagia Sophia (Ayasofya) với kiến trúc Byzantine tráng lệ, Blue Mosque (Sultanahmet Camii) với sáu ngọn tháp uy nghiêm, hay Topkapi Palace (Topkapı Sarayı), nơi từng là dinh thự của các vị vua Ottoman. Giá vé xe buýt một chiều từ sân bay về là 283 TRY (đồng Lira Thổ Nhĩ Kỳ) cho 2 người, sau đó tụi mình cần thêm một cuốc taxi để về khách sạn. Quãng đường khoảng 7 km từ quảng trường Taksim về khách sạn của mình ở trung tâm Sultanahmet hết 350 TRY và tips 50 TRY cả thảy hết 400 TRY. Lưu ý khi bắt taxi phải hỏi tài xế chạy theo km, hoặc sử dụng app bitaski thì tốn thêm 40 TRY phí đặt qua app, nhưng chắc chắn là theo km. Vì bất đồng ngôn ngữ nên tốt nhất cứ app mà đặt xe như vậy sẽ yên tâm hơn. Chiều ra sân bay vì mình đi từ Kadiköy nên ngoài shuttle bus còn có Metro (tàu điện ngầm), đồng giá 40 TRY như bus, tram, đi từ điểm đầu đến điểm cuối hơn 30km.

Về chỗ ở, bạn có thể lựa chọn giữa các khu vực xung quanh Sultanahmet, quảng trường Taksim, trung tâm Kadiköy (gần bến xe) - đều là những khu vực sầm uất. Sultanahmet thuận tiện cho việc tham quan các di tích lịch sử, trong khi Taksim lại là thiên đường mua sắm với con phố đi bộ nhộn nhịp kéo dài đến tháp Galata (Galata Kulesi) cổ kính, nơi bạn có thể ngắm toàn cảnh thành phố, và ngược lại Kadiköy thì hàng quán ăn uống thoải mái, cafe cà pháo cả ngày. Giá cả khách sạn ở Istanbul khá đa dạng, từ bình dân đến cao cấp. Mình đi vào tháng 4, không phải mùa cao điểm, nên ở một mini hotel với giá khoảng 30 - 50 EUR một đêm. Tuy nhiên, quanh khu phố cổ cũng không thiếu những khách sạn sang trọng với giá 100-200 EUR trở lên.

Di chuyển ở Istanbul khá dễ dàng. Nếu không mua thẻ giao thông công cộng Istanbulkart, bạn hoàn toàn có thể sử dụng thẻ tín dụng để thanh toán trực tiếp tại các cổng soát vé. Thẻ tín dụng được chấp nhận trên tàu điện mặt đất (tramvay), xe buýt (otobüs) và phà (vapur). Mỗi lượt đi tàu điện hoặc xe buýt 40 TRY, còn phà là 70 TRY.

Trái với kỳ vọng của mình, chi phí ăn uống ở Istanbul lại khá đắt đỏ. Trong khu trung tâm Sultanahmet, một bữa cơm bình dân, kiểu tự chọn món ăn có sẵn, có giá trung bình khoảng 300-400 TRY một người, bao gồm một phần cơm (80-100 TRY) và một món chính tùy chọn (200-300 TRY). Nếu bạn ghé các nhà hàng thịt nướng (kebapçı), giá cả có thể gấp đôi hoặc gấp ba, chưa kể đồ uống. Tỷ giá hiện tại là 1 EUR đổi được khoảng 43 TRY, nên tính ra, chi phí ăn uống ở đây có lẽ chỉ rẻ hơn Đức khoảng 20-30%. Điều đáng nói là món kebap, ở Đức vừa ngon, vừa nhiều, vừa hấp dẫn mà giá lại tương đương ở Istanbul. Mình nhận thấy đa số các nhà hàng quanh khu vực Sultanahmet ít phục vụ bia rượu, nhờ vậy cũng tiết kiệm được một khoản nhỏ. Ngược lại, khu vực Taksim có nhiều quán bia đa dạng hơn, với giá một ly niêm yết khoảng 150-200 TRY. Dạo quanh Taksim, mình cảm nhận được không khí sôi động, ăn chơi hơn, có lẽ phù hợp với các bạn trẻ.

Istanbul hiện có hơn 16 triệu dân và theo cảm nhận của mình, đây là một thành phố phát triển, không hề thua kém các nước châu Âu. Nhịp sống ở đây rất bận rộn, dường như mọi thứ hoạt động liên tục 24/7. Tìm hiểu thêm, mình mới biết mức lương trung bình ở Istanbul đã lên tới 46.000 USD một năm, điều này giải thích tại sao mặt bằng chung của đời sống lại khá cao, không chênh lệch nhiều so với Đức (thu nhập bình quân đầu người ở Đức khoảng 44.000 EUR một năm).

Cuộc sống ở Istanbul mang lại cho mình cảm giác thật dễ chịu. Buổi sáng, tại khách sạn, mình đã có một cuộc trò chuyện thú vị với một bạn đến từ Argentina, lắng nghe những câu chuyện ấm áp về sự chào đón nồng nhiệt mà bạn ấy nhận được khi du lịch ở Việt Nam. Buổi chiều, mình bắt một chuyến phà từ khu vực phố cổ trung tâm xuống Ortaköy, một khu vực ven biển xinh đẹp nổi tiếng với nhà thờ Hồi giáo Ortaköy duyên dáng nằm ngay dưới chân cầu Bosphorus. Ngồi trong một quán cà phê ở Ortaköy, nhâm nhi một miếng bánh ngọt và ngắm nhìn dòng người qua lại, những con tàu phà nhộn nhịp trên biển, mình cảm thấy như cuộc sống vẫn đang tiếp diễn xung quanh, trong khi mình đang có một khoảng lặng cho riêng mình.

Tối hôm trước, mình đã có một trải nghiệm tuyệt vời với boat party trên eo biển Bosphorus. Con tàu neo đậu ở bến Karaköy, sau đó đưa du khách đi dọc eo biển trong khoảng ba tiếng, bao gồm cả bữa tối và chương trình ca múa nhạc dân tộc sôi động. Các vũ công nhiệt tình mời khán giả lên sân khấu tham gia, tạo nên một không khí vô cùng vui vẻ. Trọn gói cho trải nghiệm này chỉ khoảng 20 EUR một người. Mình đã đặt tour "Bosphorus Dinner Cruise with Turkish Night Show" trên GetYourGuide và được giảm 30%, còn 1700 TRY cho hai người. Menu bữa tối bao gồm một đĩa khai vị đủ món và một món chính (bạn có thể chọn gà, cá, bò hoặc thịt viên...), đồ uống thì có soft drink không giới hạn. Nếu bạn chọn gói có cồn, sẽ thêm 1000 TRY cho 2 người. Với mình, đây là một tour "ngon, bổ, rẻ" và mình thực sự khuyến khích những bạn có thời gian nên trải nghiệm.

Giao thông ở Istanbul phải nói là cực kỳ hỗn loạn. So với Việt Nam thì có lẽ "kẻ tám lạng, người nửa cân". Đường phố luôn đông đúc và thường xuyên xảy ra tắc nghẽn. Một phần nguyên nhân là do người đi bộ có thói quen băng qua đường khá tùy tiện, khiến xe cộ phải dừng đột ngột. Xe hơi thì dừng trả khách, đón khách ở bất cứ đâu, mặc kệ dòng xe phía sau đang chờ đợi. Giao thông công cộng cũng có những điều hài hước. Tàu điện thì không có bảng giờ cụ thể, nên mình cũng không chắc lịch trình có đúng hay không. Xe buýt thì thường trễ khoảng 10-20 phút, nên bạn cứ "tha hồ" mà chờ đợi. Hôm nay, mình còn đi trúng ngày có trận bóng đá lớn, người dân đổ xô đến sân vận động, khiến một vài tuyến xe buýt tự nhiên đổi lộ trình, làm mình ngơ ngác phải xuống xe giữa đường.

Hai đêm cuối cùng trở về Istanbul trước khi rời Thổ Nhĩ Kỳ, mình quyết định ở bên khu Đông để tìm hiểu xem cuộc sống giữa hai miền Đông - Tây nước Thổ khác nhau như thế nào. Và đúng là có nhiều cái ngạc nhiên thật sự. Phía Đông thuộc về châu Á của Istanbul có thể xem là phần phát triển mới với nhiều tòa nhà cao ốc, những dãy chung cư đẹp đẽ, khác hẳn với vẻ cổ kính, cũ kỹ ở bên phía Tây. Mình chọn ở khu vực Kadiköy, cũng là một sự tình cờ do ban đầu book khách sạn bên Üsküdar bị hủy. Ai ngờ rằng Kadiköy thật sự là một lựa chọn hoàn hảo. Mình ở ngay chợ, đúng ngay khu mua bán tấp nập, hàng quán nhộn nhịp, sáng chiều người qua nườm nượp. Chú chủ khách sạn còn bảo: "Đây mới là đời sống Istanbul, chứ còn bên Sultanahmet thì chỉ dành cho khách du lịch." Thành phố 16 triệu dân có khác, lúc nào cũng thấy nườm nượp người là người. Bên đây còn có thêm cái văn hóa ngồi quán cà phê và mua hoa tặng nhau, cửa hàng hoa mở khắp nơi. 

Buổi chiều ở Kadiköy, bắt con bus số 12 hoặc 12A đi chừng 20 phút lên khu Üsküdar ngắm hoàng hôn trên eo biển, nơi có Maiden's Tower nổi tiếng như là một biểu tượng của thành phố Istanbul và cũng là điểm ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp. Nếu xét về hàng quán ăn chơi, bar, pub các kiểu thì thật ra nên ở Kadiköy, tuy nhiên giá cả khách sạn thì Taksim có vẻ dễ chịu nhất mà cũng quán xá đông đúc. Sultanahmet được cái gần các địa điểm tham quan, ngắm cảnh, nhưng đúng là mọi thứ đều touristic, đi một vòng mới thấy Sultanahmet là đắt đỏ nhất. Một cái dürüm dở òm, ăn chẳng có mùi vị gì bán 270 TRY, trong khi bên Kadiköy vừa chất lượng hơn mà chỉ có 150 TRY. 

Lời khuyên nhỏ: 

  • Nếu bạn có ý định du lịch Istanbul, mình khuyên bạn nên đổi một ít tiền mặt để chi tiêu cho những cửa hàng nhỏ hoặc chợ địa phương. Bạn có thể đổi tiền ở các quầy đổi tiền trong khu chợ Grand Bazaar để có tỷ giá tốt nhất. Tuy nhiên, thẻ tín dụng được chấp nhận ở hầu hết các địa điểm du lịch và phương tiện giao thông công cộng. 
  • Về trang phục, cuối tháng 4 vẫn còn lạnh, buổi sáng có hôm 10 độ mà feel like 6 độ, nên bạn cần mang theo quần áo đủ ấm, buổi trưa thì 15-20 độ mà nắng chang chang là tha hồ cởi bớt các lớp. Nếu bạn có ý định tham quan các đền thờ Hồi giáo, hãy chuẩn bị trang phục kín đáo và một chiếc khăn trùm đầu cho nữ.
  • Istanbul có nhiều bến xe buýt phục vụ các tuyến đi nội thành và ngoại tỉnh. Đặc biệt là ngoại tỉnh thì tùy thuộc điểm đến mà có thể dừng ở các bến cách xa nhau vài chục km, nên khi mua vé nhớ kiểm tra kỹ điểm đến cuối cùng xem có gần chỗ ở không. Mình sử dụng app Obilet để mua các vé xe buýt liên tỉnh, app này cũng có thể book khách sạn ở Thổ Nhĩ Kỳ.
  • Một điều quan trọng cần lưu ý nữa là trang web Booking.com đã bị chặn truy cập trong nước (do có vướng mắc về thuế gì đó). Điều này có nghĩa là bạn sẽ không thể truy cập và đặt phòng khách sạn qua Booking.com khi đang ở Thổ Nhĩ Kỳ (hoặc phải đi đường vòng qua VPN). Tuy nhiên, bạn vẫn có thể truy cập và đặt phòng trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ hoặc sử dụng các nền tảng đặt phòng khác như Agoda, Obilet hoặc liên hệ trực tiếp với khách sạn.
Những địa điểm nên đến:
  • Grand Bazaar (Kapalıçarşı): Khu chợ mái vòm khổng lồ với hơn 4.000 cửa hàng, bày bán đủ loại hàng hóa từ thảm dệt, đồ gốm sứ, trang sức đến các loại gia vị, đồ lưu niệm. Đây thực sự là một mê cung đầy màu sắc và là nơi bạn có thể trải nghiệm không khí mua sắm nhộn nhịp của Istanbul.
  • Spice Bazaar (Mısır Çarşısı): Hay còn gọi là Chợ Gia Vị, nơi bạn có thể tìm thấy đủ loại gia vị, thảo mộc, các loại hạt, trà và đồ ngọt truyền thống của Thổ Nhĩ Kỳ. Mùi hương nồng nàn và màu sắc rực rỡ của các loại gia vị chắc chắn sẽ kích thích mọi giác quan của bạn.
  • Con đường nối giữa Grand Bazaar và Spice Bazaar: Con đường này tập trung rất nhiều cửa hàng buôn bán sầm uất, là nơi bạn có thể hòa mình vào không khí náo nhiệt của khu chợ.
  • Quảng trường Taksim (Taksim Meydanı): Trái tim của Istanbul hiện đại, nơi tập trung nhiều cửa hàng, nhà hàng, quán bar và khách sạn. Quảng trường Taksim cũng là điểm khởi đầu của con phố đi bộ Istiklal nhộn nhịp, nơi bạn có thể cảm nhận nhịp sống sôi động của thành phố.
  • Tháp Galata (Galata Kulesi): Ngọn tháp cổ kính với tầm nhìn toàn cảnh thành phố Istanbul. Khu vực quanh tháp Galata và con đường nối đến quảng trường Taksim là trung tâm mua sắm, phố đi bộ với nhiều hàng quán. Đặc biệt, bạn có thể thưởng thức những món ăn đường phố đặc trưng như kem dondurma dẻo mịn, bắp nướng thơm lừng hay hạt dẻ nướng ấm nóng.
  • Ortaköy: Khu phố duyên dáng bên bờ Bosphorus, nổi tiếng với nhà thờ Hồi giáo tuyệt đẹp, chợ nghệ thuật cuối tuần và món kumpir trứ danh.
  • Eo biển Bosphorus (İstanbul Boğazı): Eo biển lịch sử chia cắt Istanbul, trải nghiệm du thuyền ngắm cảnh hai bên bờ với những dinh thự và cung điện lộng lẫy.
  • Kadiköy (bờ châu Á): Khu dân cư hiện đại và sôi động với chợ địa phương nhộn nhịp, nhiều quán cà phê, nhà hàng và không khí văn hóa đặc sắc.
  • Üsküdar (bờ châu Á) và Tháp Maiden's (Kız Kulesi): Khu vực lịch sử yên bình với các đền thờ cổ kính và ngọn Tháp Maiden's biểu tượng trên eo biển Bosphorus, nơi ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp.

Phần 2: Cappadocia

Điểm thu hút mình đầu tiên khi đến với Thổ Nhĩ Kỳ chính là Cappadocia, nơi thường được biết đến qua những bức ảnh với hàng trăm chiếc khinh khí cầu rực rỡ bay trên bầu trời. Tuy nhiên, trải nghiệm này phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện thời tiết và mùa du lịch. Mình đến Cappadocia vào những ngày cuối tháng tư, thời điểm trước khi lượng khách du lịch đạt đỉnh, nên số lượng khinh khí cầu cũng không nhiều. Thêm vào đó, những ngày mưa khiến việc bay trở nên không an toàn. 

Tên gọi Cappadocia trong tiếng Thổ Nhĩ Kỳ là Kapadokya, có nguồn gốc từ Iran, khi người Iran gọi đây là vùng đất của những chú ngựa trắng xinh đẹp, lâu dần rồi trở thành tên gọi chính thức luôn. Vùng Cappadocia trải rộng với các ngôi làng nằm rải rác cách nhau vài cây số. Trong đó, có ba làng tập trung nhiều khách sạn và được du khách ưa chuộng là Goreme, Uchisar Urgup. Với một tuần ở đây, mình quyết định chia thời gian ở hai nơi, mỗi nơi ba đêm, để thuận tiện khám phá các điểm du lịch xung quanh cả hai làng. Goreme có vẻ nhộn nhịp hơn và nằm trong một thung lũng, trong khi Uchisar nằm trên một ngọn đồi cao hơn, mang lại cho mình cảm giác yên bình và đậm chất địa phương hơn. 

Từ Goreme có nhiều cung đường trekking dẫn đến các khu vực như Thung lũng Hồng (Rose Valley), Thung lũng Tình Yêu (Love Valley) và kéo dài đến làng Cavusin, nơi có nhà thờ cổ kính St. John the Baptist Chapel độc đáo nằm bên trong hang động trên núi. Ngày nào mình cũng cuốc bộ hết cung này đến cung khác, bèo bèo cũng 10 cây số. Với tình hình du lịch kiểu này thì chẳng mấy mà lại xuống kg rồi eo lại thon gọn.

Làng Uchisar nổi bật với lâu đài Uchisar (Uchisar Castle) nằm trên đỉnh núi, từ đó có thể nhìn bao quát toàn bộ thung lũng. Xung quanh lâu đài là những con đường mòn uốn lượn qua các ngôi nhà hang động, nơi thỉnh thoảng bạn vẫn có thể thấy người dân sinh sống.

Cappadocia khá đắt đỏ, khách sạn trong hang - Cave hotel - thì phải cỡ 100 EUR trở lên một đêm, khách sạn bình thường thì cũng tầm 60 EUR. Giá cả ăn uống trong nhà hàng một món tầm 600 - 800 - 1000 TRY, chỉ trừ quán hamburger thì mới có set menu giá 300 - 400 TRY. Một bữa sáng “hoàng cung” kiểu Turkish đồ ăn bày đầy một cái bàn dành cho hai người giá 1300 TRY. Cho nên mình ở Goreme book Century Cave Hotel, giá phòng không là 290 EUR, và mình trả thêm 50 EUR cho bữa sáng 3 ngày cho hai người. Theo mình là cũng nên cân nhắc để đặt thêm ăn sáng. Century Cave Hotel và các khách sạn xung quanh được cái luôn có sân thượng có view ngồi ngắm trời đất, buổi sáng thì thỉnh thoảng cũng thấy một hai em balloon bay lên. 

Từ Goreme di chuyển qua Uchisar có thể sử dụng app Bitaksi để đặt xe, quãng đường 5 cây số tốn 300 - 320 TRY. Đi xong bác tài còn cho số điện thoại WhatsApp để hôm nào quay lại hoặc đi đâu thì gọi bác. Ngược lại ở Uchisar search trên app Bitaksi thì lại không thấy có xe hoặc rất ít . Ngoài ra khi đi vòng vòng trong làng, mình thấy có nhiều cửa hàng đề biển airport transfers chỉ có giá 10 EUR.  

Đặc sản của vùng này là món thịt hầm (có thể chọn cừu, bò, gà hoặc chay) được nấu trong một chiếc bình gốm độc đáo. Ở một vài nhà hàng, nhân viên sẽ mang bình gốm ra tận bàn và thực hiện màn trình diễn đập vỡ miệng bình để lấy thịt ra, tạo nên một trải nghiệm ẩm thực thú vị. Món này mình thưởng thức hai lần, một lần ở bên Goreme ở nhà hàng Wooden spoon, một lần ở bên Uchisar nhà hàng Town cafe & restaurant. Cả hai nơi đều rất ưng ý, giá cả phải chăng, đồ ăn ngon và highly recommended.

Ở đây có mấy tour khá đặc trưng được chào bán khắp nơi, trong đó có:

  • Red tour sẽ đi qua các địa điểm như Uçhisar Castle Viewpoint (Điểm ngắm cảnh Lâu đài Uchisar), Göreme Open Air Museum (Bảo tàng ngoài trời Göreme), Pasabag (Thung lũng Tu sĩ), Devrent Valley (Thung lũng Tưởng Tượng), Love Valley (Thung lũng Tình Yêu) 
  • Green tour sẽ đi qua Göreme Panorama (Điểm ngắm cảnh Göreme), Pigeon Valley (Thung lũng Chim Bồ Câu), Kaymaklı Underground City (Thành phố ngầm Kaymaklı), Ihlara Canyon (Hẻm núi Ihlara), Onyx Demonstration (Xưởng chế tác đá Onyx), Leather Fashion Show (cửa hàng đồ da). Mình chọn đi Green tour vì có Underground City khá xa, cách khoảng 30 km, còn các địa điểm của Red tour thì đa số đều có thể tự đi trekking được. Tuy nhiên ai không có nhiều thời gian thì có thể chọn đi cả hai tour là có thể khám phá được tất cả các điểm phía Bắc và phía Nam của vùng này. 
  • Highlight của Green tour đối với mình có hai điểm, một là Underground City với kiến trúc xây dựng dưới lòng đất khá ấn tượng, có giá vé vào cổng là 13 EUR. Kaymaklı Underground City có 8 tầng trong đó có thể tham quan bốn tầng đầu tiên còn 4 tầng phía dưới đã được Chính phủ khóa lại, do không thực sự an toàn. Nơi đây có sức chứa khoảng 3.500 người, có thể trú ẩn hàng tháng trời. Lớn nhất ở khu vực Cappadocia là một Underground City có sức chứa lên đến 20.000 người và vẫn còn đang trong giai đoạn tiếp tục được khai quật.
  • Điểm thứ hai là Bezirhane, nơi có Ala Church được xây dựng từ thế kỷ 12, tính  đến nay cũng đã gần 1.000 năm tuổi. Đây cũng là điểm tour dừng chân ghé ăn trưa tại nhà hàng Belisırma Seyir Restaurant, nơi có view nhìn toàn cảnh xuống thung lũng khá đẹp. Còn khu vực bên trong thung lũng Ihlara thì với mình không có gì đặc biệt, thậm chí còn không đặc sắc bằng Rose Valley mà bán vé đến 15 EUR. 
  • Ngoài ra thì những điểm còn lại mình không ấn tượng lắm, mà cơ bản là tour dắt đi shopping hơi nhiều. Tuy nhiên quãng đường đến Bezirhane gần 80 km mà mình không tìm thấy phương tiện công cộng nào để di chuyển, nên ngoài cách đi tour thì có vẻ chưa có sự lựa chọn nào khác. Mình cũng có tham khảo thuê xe hơi nhưng giá thì hơn 100 EUR một ngày, chưa kể tiền xăng. Nên phương án thuê xe chỉ phù hợp khi bạn đi một nhóm 3-4 người.
  • Ngoài ra còn có tour chạy xe ATV từ 1 đến 3 giờ đồng hồ vào các khu vực thung lũng Rose Valley / Red Valley, hoặc thay vì xe ATV sẽ là xe Jeep hoặc cưỡi ngựa. Tour ATV thì khá rẻ chạy 2 tiếng cho hai người giá chỉ 20 - 25 EUR. 
  • Giá cả tour thì cũng vô chừng, nhưng thường thì trong khách sạn sẽ báo giá cao hơn so với bên ngoài, ví dụ Green tour trong khách sạn báo cho mình 70 EUR nhưng book online giá 50 EUR (bao gồm vé vào cổng). Nếu không bao gồm vé thì giá 25-30 EUR tùy ngày.
  • Giá bay khinh khí cầu cũng đa dạng, có chỗ thì 300 - 350 EUR có chỗ để bảng chỉ 250 EUR. Hôm đi trekking gặp một bạn người Nga được bạn chia sẻ là book được tour balloon với giá chỉ 200 EUR và trong chuyến bay của bạn thì người kế bên book với giá 170 EUR. Hôm đi Green tour thì gặp mấy cô chú đến từ Australia book tour balloon ngày hôm trước không bay được vì thời tiết xấu, đến hôm sau bay được thì phải trả thêm 30 Euro một người, với lý do theo mình khá là vớ vẩn, vì số lượng người hôm trước không bay được dồn qua ngày hôm sau. Tóm lại muốn đi balloon thì cứ tha hồ khảo giá rồi trả giá.
Từ khu vực Uchisar có con đường trekking đi từ hướng Pigeon Valley dài hơn 4 km qua đến làng Göreme. Thực tế thì mình đi đến gần 7 km từ làng Uchisar đến làng Göreme. Theo mình đây là cung đường khó đi nhất và cũng đẹp nhất trong các cung khám phá thung lũng ở toàn bộ khu vực mà mình đã đi, vì bạn sẽ được đi dọc những con suối rồi được leo lên các đỉnh núi cao, có view nhìn xuống vực và có view panorama nhìn được về cả hai làng. Do địa hình leo trèo khá nhiều nên cần trang bị giày trekking cho phù hợp cũng như nước uống cho quãng đường tốn gần 3 tiếng đồng hồ này. 

Ở Uchisar và Göreme có mấy cái Fairy Chimneys - là những chiếc ống khói cổ tích - có hình thù như những cây nấm được tạo hóa hình thành một cách tự nhiên mà như thể có ai đó đục đẽo. Địa hình ở đây được tạo thành từ hàng ngàn năm trước do những trận núi lửa phun trào và sau đó thì thời tiết, gió mưa đã xói mòn tạo thêm những hình dáng kỳ lạ. Từ thời Ottoman người dân đã sinh sống trong những hang động này cho đến mãi tận những năm 1960 khi Chính phủ thực hiện nghiêm cấm việc sinh sống trong hang vì lý do hang động có nguy cơ sụp đổ thiếu an toàn. Những khối đất đá được tạo thành từ núi lửa phun trào này khá mềm. Bạn chỉ cần đụng tay vào là có thể vài mảnh đá rơi ra. Mình cũng tự hỏi liệu sau một thời gian nữa thì những kỳ tích thiên nhiên này có còn được bảo tồn hay không. 


Phần 3: Izmir - Selçuk - Sirince 

Đời sống ở Thổ Nhĩ Kỳ tương đối dễ chịu, từ thành phố lớn như Istanbul cho đến những khu vực tỉnh lẻ như Selçuk. Đi đâu cũng thấy con người niềm nở, vui vẻ hỏi thăm. Họ thấy khách nước ngoài nói được vài ba câu "hello", "where are you from" cũng tỏ ra thích thú, có nét tương đồng với văn hóa Á Đông của Việt Nam. Chỉ có điều ở Việt Nam có vẻ ít người nói được tiếng Anh hơn.

Từ vùng đất du lịch Cappadocia đi về lại Efes - Selçuk, tự nhiên thấy cuộc sống dễ dàng hơn hẳn vì nơi đây không quá du lịch, khách khứa ít hơn, mọi thứ đều rẻ hơn. Giá cả ăn uống ở vùng này chắc chỉ bằng một nửa so với Cappadocia. Vào quán xá, người ta không nói được nhiều tiếng Anh nhưng sẽ dùng Google Dịch để mời bạn lên review trên Google giúp họ. Hình như văn hóa review ở đây khá quan trọng, đi đâu thấy cũng được hỏi câu này. Sáng ra, ăn sáng gần chợ có một quán của một chị làm bánh, được giới thiệu tất cả sản phẩm trong cửa hàng đều là handmade. Mấy ngày ở đây mình quay lại đó ăn sáng tới 2 lần. Một cái bánh chiên chỉ có 25-30 TRY, còn món gözleme (bánh xèo Thổ Nhĩ Kỳ) thì 100 TRY. Quán bánh ngọt đối diện khách sạn giá cũng rẻ tương tự, 1 dĩa bánh bông lan nhân socola 30 TRY, chỉ có Cappuccino, thức uống hông phải local thì mới mắc 120 TRY (giá kiểu nhập khẩu).

Về Selçuk, mình lại được ra ăn cơm bình dân. Gọi hai dĩa cơm với thịt bò sốt cà chua và gà chiên, thêm hai dĩa xà lách, tổng cộng hết hơn 700 TRY. Thấy mình lại được ăn thả cửa sau những ngày đắt đỏ ở vùng cao Cappadocia.

Từ Selçuk muốn đi lên Sirince thì chỉ việc ra bến xe buýt, 50 TRY một người, 15 phút có một chuyến, đi thêm 20 phút là tới nơi. Xe buýt này cũng chạy từ trạm xe buýt liên tỉnh về trung tâm Selçuk, rồi mới đi lên trên làng Sirince. Tìm trên Google sẽ không thấy những phương tiện công cộng như vậy, nhưng chịu khó hỏi người dân một chút, họ sẽ chỉ cách đi. Ngoài Sirince ra, từ khu vực trung tâm Selçuk này cũng sẽ đưa bạn đến rất nhiều địa điểm khác nhau như vùng biển Pamucak, Yoncaköy và Kuşada. Từ trung tâm Selçuk bắt dolmuş (xe buýt mini) ra Yoncaköy đi tầm 25 phút, tốn 60 TRY. Ra đây ngồi ngắm biển thấy đời sống thật là thoải mái, một chút nắng, một chút gió, hít tí gió biển là lại thấy mọi chuyện trở nên dễ dàng.

Những ngày ở miền quê Thổ Nhĩ Kỳ mới phát hiện có rất nhiều sự tình cờ đã đưa mình đến với những vùng đất đẹp. Ban đầu khi lựa chọn địa điểm, mình tính ở thành phố Izmir, nhưng rồi lại thấy các điểm tham quan đều nằm cách Izmir một tiếng, 80 cây số, nên quyết định về Selçuk ở. Tìm hiểu khu vực Selçuk rồi mới thấy Şirince là một ngôi làng làm rượu vang yên bình. Nên quyết định chia ra ở trên đó hai đêm. Şirince thật sự là một nơi mà bạn sẽ muốn mỗi buổi sáng thức dậy, được nhìn ngắm qua khung cửa sổ, thấy làng mạc, đồi núi, một sự yên bình chưa bị phá vỡ bởi những du khách sẽ đếm tham quan trong ngày. Ngoại trừ việc xách vali hơi mệt mỏi với những con đường đá gập ghềnh thì Şirince hẳn là một điểm đến tuyệt vời.

Selçuk thì ngược lại nằm dưới thung lũng, địa hình bằng phẳng, là một điểm đến cực kỳ nổi tiếng, nơi có đền thờ nữ thần Artemis, một trong bảy kỳ quan của thế giới cổ đại, đã được xây dựng từ thời Hy Lạp cổ đại xa xưa. Lúc thăm ngôi đền, thấy đền hầu như đã hoàn toàn đổ nát, chỉ còn một cột đơn độc được dựng lại, nên cũng không có ấn tượng lắm, cho đến khi tìm hiểu về lịch sử và biết được đây đã từng là một ngôi đền rất lớn với kiến trúc xây dựng bằng đá cẩm thạch, là một trong những kỳ quan đã từng rất nổi tiếng, được xây dựng vào khoảng năm 550 trước Công nguyên dưới sự tài trợ của Vua Croesus của Lydia, sau đó đã bị người Goth đến đây và phá hủy.

Từ Selçuk chỉ cần bắt một con minibus ra Kuşadası, rồi lên một chuyến phà là qua ngay đến Hy Lạp. Thời Hy Lạp cổ đại vùng này đã từng có thành phố Ephesus, là một trong những thành phố cực kỳ phát triển và quan trọng vì nó chẳng cách Athens bao xa. Trong khi mình cứ nghĩ rằng các ngôi đền thần chủ yếu tồn tại ở quanh vùng Hy Lạp thì Ephesus đã từng có một thời cực kỳ phát triển cho đến lúc bị phá hủy vào những năm của thế kỷ 14-15 do tác hại từ những trận động đất, từ cuộc xâm chiếm của người Turk cũng như sự xâm chiếm của người Ottoman, đã bỏ qua những tàn tích còn lại của sự phát triển Hy Lạp cổ đại hùng mạnh một thời.

Kế bên đền thờ Artemis là khu vực nhà thờ Thánh John và pháo đài Ayasuluk. Thánh John là một trong 12 vị tông đồ của Giê-su, người đã đem mẹ Maria trở về vùng Selçuk sau khi Chúa Giê-su bị đóng đinh trên thập tự giá bởi chính quyền Do Thái. Nơi đây được ghi nhận là nơi Thánh John đã viết những bức thư và những dòng cuối cùng trong Kinh Thánh. Ngoài ra, khu vực Ephesus cũng là nơi Thánh Paul đã từng đến truyền giáo. Không ngờ Ephesus có một sự gắn bó với lịch sử Công giáo sâu sắc như vậy. Người ta đến đây bỏ qua sự đổ nát của những tàn tích quá khứ, điều người ta quan tâm thật sự là lịch sử, là những gì đã trải qua trên vùng đất này vào những thời cực thịnh của Hy Lạp cổ đại, cũng như những dấu tích của việc Kitô giáo đã được phát triển và lan rộng ra sao trên vùng đất này. Điều này khiến mình cực kỳ ngạc nhiên vì người ta khi nghe đến Thổ Nhĩ Kỳ chỉ nghĩ đến Hồi giáo, nhưng sự thật dấu tích của Kitô giáo vẫn còn rất rõ ở đây, trong khi Hồi giáo thực sự chỉ phát triển trong khoảng 1000 năm trở lại sau này dưới thời kỳ Seljuk và cho đến sau Chiến tranh thế giới thứ nhất khi Đế chế Ottoman sụp đổ thì đất nước Thổ Nhĩ Kỳ mới được hình thành vào năm 1923.

Selçuk, mình ở khách sạn Ephesus Centrum. Khách sạn hơi cũ kỹ một chút, có cái thang máy "cọp kẹp", vào ra đóng một lớp cửa và chỉ đủ sức chứa 4 người nhưng vào đứng 2 người đã thấy chật, nhưng vị trí thì cực kỳ thuận tiện, ngay chợ, bến xe minibus Selçuk. Muốn đi đâu chỉ cần vài bước chân là xong. Chiều chiều ngồi dưới sảnh khách sạn gọi món Doner Kebap ở nhà hàng đối diện mua thêm chai bia của hàng tạp hoá là tha hồ có một bữa chill.
Sáng cuối tuần thứ 7, xung quanh khu vực khách sạn kéo dài cho đến bến xe buýt, người ta mở chợ cuối tuần, buôn bán đông đúc, nhộn nhịp. Mở mắt dậy bước ra khỏi khách sạn mà ngạc nhiên như tưởng lạc vào chợ Bến Thành. Đặc trưng của Thổ Nhĩ Kỳ là các khu vực chợ luôn rộng lớn, đông đúc, quầy hàng đếm không xuể, chứ không phải là mấy cái chợ mini như kiểu chợ cuối tuần ở Đức.

Từ Selçuk, bắt chuyến dolmuş (mini bus) với giá 85 TRY, đi chưa tới 30 phút là lên đến thành phố Kuşadası. Đến đây, mình bỗng có cảm giác như một đứa nhà quê lên tỉnh vì Selçuk có chút xíu, lơ thưa vài ba người, trong khi lên đây tấp nập hàng quán, chợ búa, con người. Mấy hôm nay cứ ngạc nhiên khi đi vòng quanh làng không thấy mấy khách du lịch, thì ra họ ở khu Kuşadası, thành phố lớn, bến cảng nhộn nhịp tàu bè qua lại. Nhưng dĩ nhiên, Selçuk yên bình cũng có cái giá của nó. Gần địa điểm tham quan, giá cả mọi thứ đều rẻ hơn phân nửa, và đặc biệt là những con người địa phương qua lại chào hỏi, những câu chuyện được kể, những món ăn được chào mời, những địa điểm được giới thiệu để đi – đó là một cái cảm giác thân thuộc, dễ chịu hơn rất nhiều so với thành phố lớn khi người người chỉ là đi lại lướt qua nhau.

Bến xe buýt liên tỉnh của khu vực Selçuk nằm cách trung tâm hơn một cây số, vừa mới được hoàn thành khoảng chừng sáu tháng và được dời ra từ bến dolmuş (mini bus) vẫn còn tồn tại hiện nay. Tuy nhiên, bây giờ nếu mà đi các tỉnh thì phải ra bến xe buýt lớn này, còn ở bến khu vực trung tâm thì chủ yếu là dolmuş chạy qua các làng, thành phố lân cận. Hôm đi từ Izmir về lại Istanbul, lần đầu tiên khi qua một trạm dừng, có xe mấy anh cảnh sát chặn lại, leo lên kiểm tra giấy tờ, thấy ngạc nhiên ghê, không ngờ lâu lâu cũng còn ba cái vụ kiểm tra này.


Phần 4: Con người và văn hóa Thổ Nhĩ Kỳ

Dân Thổ Nhĩ Kỳ nhìn chung với mình là khá thân thiện, đi đường thỉnh thoảng có người nhảy vô chào hỏi, có khi giới thiệu món này món kia hoặc cũng có khi không. Ở Istanbul còn gặp hai vợ chồng chủ khách sạn ngày nào cũng nói chuyện chia sẻ thông tin, rồi còn nhờ lên đánh giá review, kể cho mình nghe câu chuyện có khách tới không vừa lòng cho có một sao làm đau cả đầu, hoặc có khách ở khách sạn ra mua vé tàu điện thì bị gạt sử dụng thông tin thẻ để mua vé cho người khác, dặn mình nhớ cẩn thận. Hàng quán thì rất hay chào mời nhưng không có tình trạng chèo kéo hay dành giật khách của nhau. Thank you một cái là họ cũng vui vẻ cười nói Bye bye. Ngồi uống cafe ở Şirince còn thấy chủ quán đối diện kêu dùm quán bên này là có khách vô đang chờ, chứ hông phải kiểu thấy không ai chú ý thì câu khách qua bên mình làm của riêng. Câu phổ biến lúc nào cũng sẽ là Where are you from? Thậm chí có cậu bé ở cùng khách sạn Goreme sáng ra cũng làm quen với chồng mình rồi hỏi where are you from. Có khi trả lời Việt Nam xong rồi không biết cậu bé có biết Việt Nam nằm ở đâu không nữa. Có gặp một chú đã đi khá nhiều nước Đông Nam Á nhưng chưa đến Việt Nam lần nào, hỏi lý do thì tại Việt Nam đòi visa. Tính ra thì chuyện Visa cũng cản trở người ta đi lại thật. Giống như mình trong chuyến “gap year” này sẽ ưu tiên những nước visa dễ dàng để chọn đi trước. Mình có tiền mà, đất nước nào chào đón thì mình đến, không thì thôi bye bye.

Những năm sống ở châu Âu và đi tham quan tìm hiểu ở những đất nước lân cận mới thấy rõ sự ảnh hưởng của tôn giáo đến sự phát triển của con người trong quá khứ ra sao. Mình không phải là một con chiên ngoan đạo, nhưng lịch sử hình thành và phát triển đã giúp mình hiểu ra rằng ảnh hưởng của các tôn giáo là một phần không thể chối bỏ trong lịch sử loài người. Và đâu đó khiến cho mình cảm nhận rằng, tôn giáo thật ra là một hình thức để dẫn dắt con người trong một giai đoạn lịch sử, mặc dù điều đó ngày nay đang mất dần đi sự ảnh hưởng, thay vào đó lại là chính trị. Thật ra đâu đó nó cũng là một hình thức như chính trị để điều khiển, để mong muốn con người ta đi theo một hướng nào đó, có thể mục đích là tốt đẹp, nhưng cách làm, cách người ta áp dụng hằng ngày lại rất tùy thuộc vào từng người.

Thời tiết ở Thổ Nhĩ Kỳ cũng khá là đa dạng. Istanbul thì lành lạnh, lên Cappadocia nhiệt độ giảm thêm vài độ, gió thổi lồng lộng ở trên những đỉnh đồi có khi làm rét run. Vậy mà trở về vùng Izmir thì nắng ấm 27-29 độ, trời trong xanh, chỉ cần mặc quần đùi áo cộc rồi tha hồ đi ra biển, nhúng vài cái xuống dòng nước trong xanh. Cho nên nếu có kế hoạch đến với Thổ Nhĩ Kỳ thì bạn cần xác định rõ ràng một chút về điểm đến cũng như các thể loại quần áo trang phục phù hợp với từng địa điểm và thời tiết ở thời điểm đó.

Mấy năm gần đây lạm phát ở Thổ Nhĩ Kỳ đã tăng một cách phi mã, Số liệu hai năm gần nhất 2022 và 2023 lạm phát là trên 50 và 70% (hiện chưa có đủ số liệu chính xác cho 2024). Điều đó lý giải tại sao giá cả đã thay đổi rất nhiều. Một phần ăn cách đây 2 năm coi giá trên internet chừng 130 TRY và bây giờ giá thực tế là 600 cho đến 700 TRY. Vì thế nếu có đi Thổ Nhĩ Kỳ thì bạn nhớ là để ý coi giá gần đây nhất chứ không phải là giá năm ngoái. Thậm chí có một nhà hàng giá cách đây 9 tháng một món ăn là 640 TRY giờ đã là 790 TRY. Vé vào cổng các địa điểm tham quan cũng vậy có khi Google ra 150 TRY nhưng nếu lên website sẽ thấy giá hiện tại đã là 700 TRY.


Phần 5: Kết luận

Hành trình khám phá Thổ Nhĩ Kỳ kéo dài ba tuần đã mang đến cho mình những trải nghiệm vô cùng phong phú, từ sự náo nhiệt và đầy màu sắc của Istanbul, vẻ đẹp kỳ vĩ và độc đáo của Cappadocia, cho đến sự yên bình và quyến rũ của vùng duyên hải Aegean. Mỗi vùng đất đều khắc họa một khía cạnh riêng biệt của Thổ Nhĩ Kỳ, và sự thân thiện, nồng hậu của người dân địa phương đã góp phần làm cho chuyến đi này trở thành một kỷ niệm khó quên trong hành trình "gap year" của mình.

Những con người xứ Thổ để lại trong mình ấn tượng về sự thân thiện và gần gũi, đâu đó phảng phất nét giao thoa văn hóa Á Đông, khác biệt với sự lạnh lùng mà đôi khi mình cảm nhận được ở phương Tây. Họ có thể không quá ngăn nắp trong cuộc sống, nhưng lại toát lên sự chân thành và ấm áp. Đất nước Thổ Nhĩ Kỳ cũng phát triển hơn nhiều so với những hình dung ban đầu của mình. Các thành phố lớn thì sôi động và hiện đại, trong khi những vùng quê lại yên bình và dễ sống. Chắc hẳn, cũng có những người Thổ Nhĩ Kỳ khi sinh sống ở Đức sẽ cảm thấy nhớ nhung những nét văn hóa quê nhà gần gũi này.

Một điểm ngạc nhiên thú vị nữa là mặc dù phần lớn dân số Thổ Nhĩ Kỳ theo đạo Hồi (khoảng 90%), nhưng trên thực tế, mình cảm nhận được một sự cởi mở và phóng khoáng đáng ngạc nhiên trong đời sống thường nhật. Giới trẻ ở đây thoải mái thể hiện bản thân, việc hút thuốc, uống bia ngoài đường hay thậm chí thể hiện tình cảm nơi công cộng không còn là điều quá xa lạ, khác với những hình dung thường thấy về một đất nước Hồi giáo bảo thủ. Có lẽ, xã hội Thổ Nhĩ Kỳ trong những năm gần đây đã trải qua quá trình tây hóa và dần hướng tới sự bình đẳng hơn. 

Thổ Nhĩ Kỳ, với sự pha trộn độc đáo giữa văn hóa, lịch sử và cảnh quan thiên nhiên, cùng với sự mến khách của người dân, chắc chắn là một điểm đến đáng để khám phá. Những trải nghiệm tại đây đã mở rộng góc nhìn của mình và để lại những ấn tượng sâu sắc về một đất nước đa dạng và đầy bất ngờ.

Nếu bạn đang tìm kiếm một điểm đến vừa có bề dày lịch sử, vừa có cảnh quan tuyệt đẹp và con người thân thiện, thì Thổ Nhĩ Kỳ chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng.


Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019

Kinh nghiệm xin visa Úc

Cái điều đầu tiên phải nói là bây giờ Visa Úc dễ dàng và nhanh chóng chưa từng thấy. Làm xong visa thấy có cảm tình với mấy bạn Lãnh sự quán (LSQ) Úc dễ sợ luôn, hiện đại và bờ rồ. Mình có kết quả visa trong vòng 24h, travelmate của mình thì 1 người trong vòng 2 ngày - cũng tourist visa và 1 người trong vòng 3 ngày - business visa.

Việc đầu tiên là bây giờ có thể làm hồ sơ online, kết quả sẽ được tự động trả về qua email, giảm tải bao nhiêu thứ giấy tờ. Bạn chỉ việc lên trang web https://online.immi.gov.au/lusc/login tạo tài khoản (giống như tài khoản email vậy á), sau đó vô ngồi điền hồ sơ theo hướng dẫn rất cụ thể của một cái blog mình tham khảo là
https://nganbalo.com/2018/04/cach-xin-visa-du-lich-uc-online/ 
https://nganbalo.com/2018/10/huong-dan-dien-don-1419-xin-visa-du-lich-uc-online/

Trên blog của nganbalo cũng ghi rõ là chọn loại 600 rồi nên mình hông nhắc lại nữa. Bạn ý capture vài trang điền hồ sơ nên cũng dễ dàng để theo dõi. Tóm lại là để làm hồ sơ online thì chỉ cần có kỹ năng xài internet và đọc hiểu tiếng anh là ổn. Cái hồ sơ hơi dài, có tổng cộng 20 trang nên cứ từ từ thong thả mà điền, khi nào mệt thì save lại nghỉ, bữa sau làm tiếp, khi nào xong thì bấm submit và đóng tiền online = visa / master.

Một vài lưu ý khi điền hồ sơ, mà cá nhân mình nghĩ là quan trọng và khiến cho việc approve visa dễ hay khó. Trước lúc làm cứ nghe nhiều người kêu visa úc khó lắm, làm xong mới thấy hông có khó chút nào.

1. Visa history (18/20)

Chỗ này liệt kê tất cả những nước đã đi, có visa or visa exemption (miễn visa) đều ghi hết.
Và ghi là đi nước nào thì tới cái mục attached hồ sơ cuối cùng, nhớ scan đầy đủ các trang passport đã đi đến những nước đó để làm evidence (mục evidence of the applicant's previous travel)

2. Lịch trình

Đi du lịch thì cái này lúc nào cũng quan trọng nha, mình phải biết plan đi đâu, chơi đâu, ở đâu, làm gì. Mình làm 1 cái file excel ghi lịch trình cụ thể theo ngày giờ đi đâu làm gì xài hết nhiêu tiền luôn, attach vô là xong.

3. Financial (hình như trang 10/20 - không nhớ rõ số)

Chỗ này ghi rõ nguồn tiền đâu mình đi chơi, và ghi cái gì thì tới cái mục attached hồ sơ cuối cùng cũng phải cung cấp đầy đủ evidence. Quan trọng ở đây hông phải là có tài sản mà là tiền income, để chứng tỏ có tiền xài và để đi chơi á. Khúc này mình ghi là cash, credit card, monthly salary.
- Nếu đi làm cho công ty thì có thể cung cấp hợp đồng lao động, payslip.
- Nếu tiền có từ việc cho thuê nhà thì cung cấp hợp đồng thuê đứng tên mình, giấy tờ nhà đứng tên mình.
- Nếu xài thẻ thì cung cấp hạn mức credit card. Dĩ nhiên NH nó verify rồi mới cấp hạn mức cho mình xài chứ
- Nếu chơi chứng khoán cung cấp tài khoản chứng khoán có tiền, có giao dịch,...

Ai cũng kêu phải có sổ tiết kiệm ít nhất 5000$ mà mình không thèm cung cấp luôn (vì không có :))) ) và vẫn được duyệt visa bình thường. Tóm lại là nếu bạn muốn chứng minh chi phí chuyến đi bằng sổ tiết kiệm thì cung cấp, còn không có thì có nhiều cách khác để chứng minh, chứ đây không phải là MUST HAVE như mấy cái visa agency yêu cầu.

Rồi trên mạng cũng chỉ cung cấp giấy nghỉ phép, nhưng theo mình là không cần, mình cũng không cung cấp và cũng chẳng sao. Vấn đề là chuyến đi còn chưa được confirm, theo logic ai mà đi xin phép trước. Duyệt visa đi tui mới xin nghỉ phép chứ.

Cho nên mấy bạn LSQ thông minh lắm, nhớ mình khai cái gì thì logic và consistent là ổn thôi. Cung cấp vừa đúng những cái gì mình khai ra là được. Hơi cực một chút là scan 1 đống giấy tờ, tuy nhiên có thể lưu lại, sau này xài cho các visa khác.

Sau khi xong hết thì bấm submit hồ sơ, thanh toán 140AUD và bạn sẽ nhận được 1 cái email confirm, kêu đi lấy biometric đi. Lưu ý là tới đây hồ sơ chưa hoàn thành và status của hồ sơ vẫn đang là initial assessment nhé.

Sau khi nhận được cái email "IMMI s257A (s40) Requirement to Provide PIDs" từ auto-letter-generator@homeaffairs.gov.au, bạn vô trang https://www.vfsglobal.com/australia/vietnam tạo account và đặt lịch hẹn lên lấy dấu vân tay + chụp hình. Đặt xong lịch hẹn nó sẽ gửi email báo Appointment Confirmation, tới đúng ngày giờ hẹn thì đi lên Resco Tower, 5th Floor, 94-96 Nguyen Du St., Dist.1,Hochiminh. Nhớ cầm theo passport với cái file Requirement to Provide PIDs in ra. Quy trình vô đóng 478.000 VND rồi qua phòng lấy dấu vân tay + chụp hình, tổng cộng hết cỡ 15 phút. Nhớ giữ cái invoice đã đóng tiền.

Về nhà vô lại trang https://online.immi.gov.au, vô hồ sơ bữa trước đã submit, attach thêm cái invoice và bấm nút "information provided", lúc này status của hồ sơ chuyển qua Further assessment là xong. Ngồi chờ 24-48h có kết quả.

Kết quả cũng là một cái email tự động từ auto-letter-generator@homeaffairs.gov.au, ghi là IMMI Grant Notification. Thế là yên tâm đi canh vé máy bay giá rẻ mà mua :)))

P/S: vé máy bay Jetstar đi Úc mua sớm trước 2 tháng khá rẻ, mình mua 3 vé HCM-SYD, SYD-MEL, MEL-HCM hết tổng cộng 456USD nên cứ thong thả có visa rồi mua vé :-)


Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018

Đi bụi ở Palawan El Nido (Philippines)

Philippines nổi tiếng với hơn 7000 đảo thì ai cũng biết rồi, vấn đề còn lại là chọn đảo nào để đi thôi. Trong cái list The Philippines' best beaches and islands thì El Nido nằm số 1, Boracay số 2, mà Boracay thì đợt 2013 mình đã đi rồi, nên kỳ này lại làm tiếp 1 chuyến El Nido trong hành trình phá đảo xuyên lục địa của mình.

http://edition.cnn.com/2014/02/13/travel/philippines-best-beaches-and-islands/

1. Di chuyển

Cơ bản thì đi mấy cái đảo của Philippines đường đi đều vất vả, phải di chuyển khá nhiều, nên ai mà có ý định dắt cả gia đình con cái đi chơi thì thôi bỏ ý định đi. Chỉ có đi kiểu tây / ta ba lô, chịu khó lê lết chút thì mới di chuyển nổi, còn không thì phải có nhiều tiền để bay mấy cái sân bay mắc mắc.

Hằng ngày đều có chuyến bay thẳng từ Manila tới El Nido. Tuy nhiên các chuyến bay thẳng tới đây thường rất mắc, do đó mình đi theo hướng dân bụi hay đi là bay từ Manila tới Puerto Princessa (PP) sau đó đi van từ PP đến El Nido mất thêm 6 tiếng nữa. Trip 5 ngày thì coi như mất 2 ngày đi về rồi, nên ít nhất phải đi dài dài chút thì mới có thời gian chơi.

Mình mua vé của Cebu Pacific lúc nó khuyến mãi 1Peso nên có giá HCM - Manila 108$ còn Manila - PP là 56$. Mà xác định tinh thần là thấy phải book liền mới có giá đó. Hôm trước mua xong 2 vé thì có bạn tính đi chung nhảy vô mua là vé ngay lập tức tăng lên gấp đôi. Bởi vậy cái màn săn vé rẻ thì phải quyết định trong vòng 5 nốt nhạc thì may ra, lây nhây lằng nhằng thì thôi chờ đợt sau nhé.

Di chuyển từ PP đến El Nido thì có 2 loại phương tiện:
- Bus thì có 2 hãng Robo với Cherry, giá 380P, đón khách dọc đường
- Van thì có quá trời hãng cạnh tranh, giá dao động 500 - 600P, không đón khách dọc đường. Trong đó có 1 thằng van thấy được rating rất cao, giá giấc đàng hoàng, book online đón tận nơi,... nên mình quyết định book bạn này cho yên tâm vì quãng đường đi cũng khá xa, lỡ gặp cái van củ chuối thì thôi lại vật vờ
http://www.daytripperpalawan.com/ giá vé 850P, làm việc rất chuyên nghiệp, tới gần ngay giờ đi có email nhắc nhở, dặn tụi tao pick up mày như thế nào, abc...

Còn lại đi vòng vòng El Nido thì cứ 2 chân là được, vì cái làng cũng nhỏ nhỏ, đi hết cái làng chắc mất có nửa tiếng. Đi qua mấy bãi biển khác thì ngoắc tricycle 50 - 100 PHP xe có đầy đường, chở được 3-4 người.

2. Ăn ở

Quanh quẩn trong khu làng thì chỉ có khách sạn mini, hostel, guesthouse,... chứ không có khái niệm resort nhé. Muốn ở resort thì phải di chuyển lên khu vực Marimegmeg / Las Cabanas Beach cách làng chài 3-4km.

Phòng ốc hostel thì khá nhỏ, thiếu sáng, nên cũng nên để ý kỹ chút khi booking trên web. Mình ở Spin Designer Hostel - El Nido là lựa chọn số 1 trên Tripadvisor, hết phòng rất sớm, mà mình vẫn còn thấy phòng hơi bị ẩm thấp, không hiểu có phải do dính ngay ngày mưa không. Còn lại thì Spin Designer Hostel ở rất thích, phòng mới đẹp đẽ, có buffet sáng, tùy ngày có buffet tối (cái này thì phải trả tiền nhưng như hôm mình ăn BBQ thì cũng chỉ có 300PHP - bằng 1 dish ở mấy cái nhà hàng khác), có tea break buổi chiều miễn phí, có mấy cái game chơi đỡ buồn, nên rất là đông mấy bạn tây ở đây. Mình book phòng đôi co toilet riêng cho 2 người giá 1460P/đêm, nếu ở phòng dorm thì rẻ hơn nhiều. Từ Spin Designer Hostel rẽ trái đi bộ chừng 10p là ra bãi biển, cũng là bãi tập trung cho các loại tour ở đây.

Ăn uống ở El Nido thì quán xá cũng nhiều, tuy nhiên không đa dạng lắm. Đồ ăn local thì có bi nhiêu đó món cá, sò, gà, tôm lặp đi lặp lại, cho nên chịu khó đi tìm quán mới ăn cho nó phong phú xíu.






Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

Taiwan in Nov - Kinh nghiệm đi Đài Loan mùa mưa


Cái khó nhất trong chuyến đi Đài Loan là mình chỉ có 5 ngày nên phải cân nhắc tới lui xem nên đi đâu, ở mỗi Taipei không thì phí quá, mà đi nhiều thì không có thời gian, rồi nếu đi tới khúc giữa giữa thì chọn Taichung, Alishan hay Hualien,... sau nhiều hồi thảo luận nghiên cứu thì cuối cùng chọn Alishan, đi về thấy hơi cực chút vì thời gian hạn chế nhưng thỏa mãn vì cái đẹp núi rừng bảo tồn thiên nhiên. Tuy nhiên muốn đi cho hết Taiwan thì chắc cũng mất cỡ 2 tuần, lần sau có đi lại thì mình sẽ ngược từ phía nam Cao Hùng lên thôi.

Máy bay:

Nhóm mình đi 6 người thì 3 đứa đi Vanilla, 3 đứa đi Vietjet. Tính ra thì giá vé cũng như nhau, 3tr đi về. Tuy nhiên giờ bay của Vietjet xấu hơn mà còn phải canh 0d, nên theo mình thì cân nhắc Vanilla air có vẻ hợp lý hơn.
Chuyến đi: Vanilla: 02:15 - 06:30 / VietjetAir: 01:00 - 05:15
Chuyến về: Vanilla: 22:20 - 1.00 / VietjetAir: 06:00 - 09:00 => mất thêm ít nhất nửa ngày, với lại bay sớm 6h thì chỉ có nước ngủ sân bay vì sáng ra 6h các phương tiện giao thông công cộng mới hoạt động thì cách nào mà ra sân bay kịp.

Đổi tiền:

Tỉ giá đổi TWD ở VN khá thấp nên nhóm mình toàn đổi USD.
Đổi từ USD qua TWD ở sân bay Taoyuan là tỉ giá tốt nhất. Đợt mình đi tỉ giá là 1 USD = 29,83 TWD. Đến lúc đi chơi phải đổi thêm tiền thì không thấy cửa hàng Exchange rate nào hết, đổi ở ks thì chỉ có 1 USD = 28 TWD.

Ngày 1: Taipei - Shifen - Pingxi - Jiufen

Do giờ bay khác nhau nên bọn mình tập trung ở Taipei Main Station, là cái bến bự nhất của Taipei, đi đâu thì cũng phải trở về đây, có đủ các loại MRT, subway, bus,...

Sau khi đi mua Easy card tốn hết 100 TWD tiền cái thẻ không hoàn trả, top-up 300 TWD để xài dần thì bọn mình tìm đường đi qua khu vực bus station để mua trước vé xe bus tối mai đi Alishan. Tổng cộng 5 ngày ở Taiwan bọn mình xài hết 500 TWD/người top-up cho cái Easy card, chưa kể 675 TWD tiền đi High speed railway HSR từ Taichung về Taipai. Tiền vé nếu không có Easy card nghe nói là mắc hơn xíu, với lại tab thẻ thì nhanh chóng, khỏi tốn thời gian chờ đợi mua vé. Tuy nhiên nên cân nhắc có nên mua thẻ không, vì nếu đi ít thì phí 100 TWD tiền cái thẻ.

Xong cái màn thủ tục vé các loại thì đã tới trưa, cả bọn kéo vali lên Local train để đi về Riufang station, rồi từ đây bắt tiếp con tàu cổ đi lên Shifen - hay còn gọi là làng Thập phần. Ở Đài thì phải làm quen với mấy cái tên phiên dịch ra tiếng Anh hoặc ra tiếng Đài, chứ cứ đọc theo mấy cái tên trên website VN một hồi là loạn xạ cả lên. Túm cái váy lại thì Shifen là Thập phần còn Jiufen là Cửu phần. Với lại biết chút tiếng Trung thì đi Đài khỏe hơn vì bà con ĐL hok có ham nói tiếng Anh là mấy.

Ngày đầu tiên thay vì ngủ ở Taipei thì tụi mình quyết định lên Jiufen ngủ luôn, để đỡ mất công vội vã chạy lên Jiufen chơi rồi lại phải chạy về, mà cái gì cổ cổ thì nên dành nhiều thời gian chút mới cảm nhận được. Và đây là một quyết định đúng đắn.

Thập phần / Cửu phần có thể xem là must visit của Taipei vì ai qua đây cũng đi, Thập phần thì có cái màn thả đèn lồng mà ai vô đây cũng thả, bất chấp thời gian sáng tối hay thời tiết nắng mưa. Tuy nhiên ở đây hơi ít hàng quán ăn uống, chỉ có mỗi 2 quán bán đồ ăn trưa, 1 bên bò, 1 bên gà, nên tụi mình chui vô đại 1 quán bò được chị người Việt bán đèn lồng giới thiệu. Mùi vị cũng ổn, có bánh há cảo ăn ngon, thế là đã biết được cơm và mì Đài Loan có hương vị ra sao.

Thập phần đón bọn mình bằng một ngày mưa rả rích, thành ra ban đầu tính đi thác, sau đó quyết định là bỏ qua và bắt đầu đi tiếp về phía làng cổ Pingxi cách Shifen vài trạm. Trái ngược với Shifen đông đúc nhộn nhịp, Pingxi vắng vẻ và yên ắng hơn, cũng có cái màn đèn lồng mà biết vậy bọn mình qua đây thả cho nó rộng rãi đỡ chen chúc chụp hình. Nhưng qua tới đây thì đã muộn rồi, không lý nào lại thả tiếp, nên thôi, để dành kinh nghiệm cho các bạn đi lần sau.

Pingxi nho nhỏ, đi 1 vòng là hết, mà lúc này lại quá no nên không thể thưởng thức món xúc xích gia truyền ở đây. Một điểm lưu ý là tàu từ Pingxi một tiếng mới có 1 chuyến, nên đi chơi sao canh giờ quay về cho đúng kịp giờ tàu chạy là hay nhất, không thôi là phải lê lết ngồi chờ tàu mòn mỏi.

Quay trở lại Riufang station, bọn mình ra ngoài bắt bus để lên Jiufen, lúc này trời đã nhá nhem tối mặc dù chưa tới 6h chiều, cộng thêm cơn mưa cứ rả rích suốt. Ra khỏi station quẹo trái đi chừng 300m, sau đó băng qua đường để bắt bus 1061,1062, 827, 788 là đi lên Jiufen. 

Đang đứng ở trạm xe bus bên này đường chưa kịp băng qua vì bọn mình còn đang suy nghĩ không biết bus chạy hướng nào thì gặp 1 bác taxi ra chào mời bọn mình với 2 bạn VN khác cũng đang đứng đó. Phải cái bác này không nói được tiếng Anh nên toàn nói qua lại với 2 bạn VN kia bằng tiếng Đài sau đó 2 bạn kia dịch lại. Nghe bác hù là giờ này chờ bus trễ lắm, lên đó là hàng quán đóng cửa hết nên thành ra chưa kịp thống nhất xong thì nhóm mình đã có 2 đứa te te leo lên taxi đi với 2 bạn VN kia. 4 đứa còn lại trước khi leo lên xe thì yêu cầu bác tài xế chở về ks để cất đồ thì bác không hiểu, mà giờ 2 đứa kia đi mất đất rồi, thành ra cũng cứ phải lên xe rồi deal tiếp. Bác gọi cho tổng đài nhờ phiên dịch thì bạn tổng đài kêu bác đòi thêm 50 TWD mới chở về ks, bọn mình không chịu nói tới nói lui thì bác nói lúc nãy đã thống nhất với 2 bạn VN xe kia là chỉ chở về khu phố cổ Jiufen mới có giá 200TWD/xe. Giờ không lẽ 4 đứa về ks, 2 đứa kia đi lạc là thôi luôn, nên thế là cả bọn đành xuống ở đường lên khu phố cổ. Thành ra cứ y như bị gạt leo lên taxi mà không làm được gì, lại còn mất tổng cộng 300 TWD cho 6 đứa, trong khi đi bus thì chỉ có 15TWD/người vì quãng đường ngắn chỉ có 5km.

Tóm lại là các bạn không nên đi taxi, đừng để bị ai dụ dỗ hết đó, cứ ra khỏi station là bus thẳng tiến. Đã vậy taxi thả bọn mình ngay đầu con dốc bậc thang của khu phố cổ, cả bọn na vali đồ đạc đi từ dưới lên đỉnh dốc mệt phờ cả người, rồi lại còn lếch thếch trời mưa leo tiếp mấy con dốc lên đồi để đi kiếm khách sạn. Trong khi đó nếu đi bus thì nó sẽ dừng ở 1 cái trạm khác phía trên đồi gần ks và không cần leo hết cái đống bậc thang dài dằng dặc kia. Đã bị lừa ta lại càng hận.

Về lại ks cất đồ xong cả bọn vội vã quay lại phố cổ để ăn vì sợ nó đóng cửa, vô tình lụm được bí kíp chui vô 1 quán toàn bán đồ ngon, lại có view đẹp mà hok biết tên gì. Ăn xong 9h quay ra thì phố xá đóng cửa gần hết, ăn được thêm mấy ly taro ball đặc sản xứ Đài xong là về tắm rửa ngủ khỏe.

Ngày 2: Jiufen - Taipei - night bus to Alishan

Sáng ngủ dậy trời quang mây tạnh, hít không khí trong lành của Jiufen mới thấy ngủ lại ở đây là sáng suốt. Bọn mình ở A-Home, một dạng như homestay ở tuốt trên đỉnh đồi, có view nhìn xuống toàn cảnh làng cổ. A-Home có coffeeshop là nơi ăn sáng nằm cách khu vực phòng ở chừng 5p đi bộ, có khu vực ban công ngồi ăn sáng ngắm trời đất khá thích. Tuy nhiên ks / homestay ở Jiufen khá mắc, trung bình 1 phòng 2 người là cỡ 70-80USD rồi, so với Taipei chắc cao hơn cỡ gấp rưỡi vì ks ở Taipei có thể kiếm chừng 50 USD.

Dạo một vòng phố cổ chụp choẹt, xong cả bọn quay về ks trả phòng lúc 11h rồi quay lại phố cổ uống trà sữa trước khi ra bến xe bus để đi về Taipei. Giờ check-out phổ biến của các ks ở Đài Loan là 11h sáng.

Ban đầu tính chiều nay sẽ đi tham quan các điểm ở Taipei như National Palace Museum, Chiang Kai-shek Memorial House - Nhà tưởng niệm Tưởng Giới Thạch nhưng về được Taipei Main station, gửi đồ vô locker xong đi MRT ra Jiantan station, tìm được quán ăn là 3h chiều. Đã vậy cả bọn còn chui vô cái quán bán buffet lẩu, đồ ăn ngập mặt ăn hoài không hết, thành ra ăn xong là gần 5h chiều, chuẩn bị tới giờ người ta đóng cửa tham quan hết trơn. Kế hoạch thay đổi thành đi bộ chừng 500m ra Shilin night market gần đó, dòm đồ ăn hấp dẫn quá chừng nhưng không còn bụng để ăn, sau đó đi lòng vòng mua ba thứ linh tinh rồi quay về lại Taipei Main station để chuẩn bị đi chuyến bus đêm.

Mà công nhận là chợ đêm Shilin bán đồ ăn hấp dẫn, nếu được thì nên ra đây thưởng thức Taiwan street food là hợp lý nhất. Mua mặt nạ mỹ phẩm giá rẻ gì thì cũng có ở đây luôn nha.

Bus ở Đài được cái là rất đúng giờ, giống MRT vậy, lại có luôn cắm sạc điện thoại nên khỏi cần lo. 8h45 leo lên xe, tính ngủ một giấc đến 3h sáng hôm sau dậy còn đi leo núi, mà ngủ vật vờ sao cứ vừa ngủ vừa tỉnh, đến gần 1h xe dừng ở trạm giữa đường thì phát hiện là chỉ còn 2 tiếng nữa tới nơi mà chưa kịp say giấc. Trạm dừng ở Đài hông giống ở VN, không có hàng quán mà chỉ có mỗi cái cửa hàng tiện lợi, ai cần gì thì vô mua thôi, nên ai mà chờ dừng để ăn đêm thì hơi bị nan giải.

Ngày 3: Alishan - trở về Sun Moon lake

3h sáng bus tới Alishan station, bước xuống xe là đi vô cửa hàng 7Eleven có chỗ ngồi nghỉ, có bản đồ hướng dẫn trekking. Bước xuống một cái là cả bọn lạnh teo vì bên ngoài đang là 12 độ, lại đang ở vùng cao lúc sáng sớm nên cái cảm giác càng tê tái. Thế là vội vàng đi đánh răng, mặc thêm áo ấm để trang bị kỹ càng đi leo núi. Được cái 7Eleven ở đây có bán cả áo Thermal heat, là loại áo giữ ấm khá công dụng, nên ai lỡ dại không trang bị thì tới đây mua mặc thêm cũng được. Ngoài việc có chỗ ngồi nghỉ chờ đợi thì bà con còn mua đồ ăn sáng, ở đây có nước sôi, lò vi ba phục vụ nấu mì gói hâm đồ ăn các kiểu.

Sau lưng 7Eleven chừng 20m là cổng vào của Alishan, tại đây nếu có vé xe bus thể hiện bạn đến Alishan bằng phương tiện công cộng thì giá vé vào cổng sẽ là 150 TWD. Qua cổng đi lên dốc cỡ 100m bên tay phải sẽ thấy trạm xe lửa Alishan station. 4h mình vào là bà con cũng bắt đầu đông đúc rồi, chờ một lúc thì station mở cửa để bà con vào xếp hàng mua vé. Vé thì đến 4h45 mới chính thức bán và 5h20 là chuyến tàu đầu tiên để đi lên Chushan station ngắm mây và mặt trời mọc. Số lượng vé ở đây có vẻ hạn chế, theo bảng điện tử thì mình thấy chỉ có tổng cộng 480 vé, tàu chạy chuyến 7h sáng sẽ là chuyến cuối cùng. Ngoài ra giờ bắt đầu chạy chuyến đầu tiên cũng thay đổi theo thời tiết và thời gian mặt trời lên. Bảng thông báo giờ tàu chạy cũng như giờ mặt trời mọc sẽ dán ngay trước cửa. Ở Alishan station có locker gửi hành lý nên tụi mình tranh thủ gửi trước khi bị full. Chứ vừa na vali vừa leo núi băng rừng chắc là ở luôn ở trỏng khỏi ra quá.

Rời khỏi Chushan station là điểm tập trung ngắm mây, tuy nhiên lúc này vẫn còn tối om, mây thì không thấy đâu mà bà con xếp hàng đứng chờ đông nghẹt. Thế là bọn mình quyết định tiếp tục đi lên đỉnh Ogasawara là nơi có view point nhìn xuống làng mạc. Chờ đến khi trời sáng thì mới biết là mùa này không có mây. Mấy bạn đi ngắm được biển mây chắc là phải canh được đúng mùa thời tiết đẹp, chứ như mình thì chỉ gặp được vài đám mây lượn lờ là hết. 

Trở xuống quán trà nằm trên đường đi lên Ogasawara, lượn vào ngắm nghía quán thì được chị Quản lý người Nhật đón tiếp hết sức niềm nở, giới thiệu trà ngon độc quyền xứ này và lại còn cho mình thanh toán bằng cả tiền VND khi biết mình không đem TWD theo. Sau khi cả bọn tập hợp lại đầy đủ tại quán trà thì bọn mình ủng hộ tiếp mấy ly vì đã có tiền TWD.

Nhờ chỉ hướng dẫn mà bọn mình quyết định sẽ trở ra bằng đường bộ chứ không đi tàu nữa. Và Alishan đẹp nhất chính là đây, những khung đường rừng được đầu tư bài bản làm đường đi bộ riêng bằng sàn gỗ giúp bảo tồn trọn vẹn cái đẹp của thiên nhiên cây cỏ, tránh được du khách dẫm đạp khắp nơi.

Lội bộ xuyên rừng để ra đến Secrad Tree Station, nơi trạm tàu cuối cùng có cái cây lớn đã gãy đổ, bọn mình lên tàu để trở về Alishan station. Lúc này thì trời bắt đầu sương mù và mưa bắt đầu rả rích. Cũng hên là bọn mình kịp hoàn thành cung đường trekking trước khi thời tiết xấu đi.

Về lại 7Eleven ăn trưa cơm hộp, mua vé xe bus lúc 13h để đi qua Sun Moon Lake. Từ Alishan đi SML chỉ có 2 chuyến bus trong ngày lúc 13h và 14h, nên đi gì thì đi, phải canh giờ về nếu không muốn ngủ lại Alishan. Bus từ đây đi cũng không có số ghế, là loại bus nhỏ nên cần có mặt sớm chút để đảm bảo bạn có chỗ ngồi.

Khi quyết định đi Alishan, ban đầu mình cũng tính ngủ lại đây, tuy nhiên search một hồi thì không thấy ở đây có điểm gì chơi nhiều lắm, trong khi đó SML chỉ cách có 2 tiếng xe bus mà lại có khá nhiều cảnh đẹp, là nơi bà con hay dắt nhau đi honey moon. Nên quyết định là tối ngày này sẽ về SML ngủ, sau đó ngày hôm sau sẽ dành cho khám phá SML.

Về tới SML thì cơn mưa cũng chưa hề dứt. Cả bọn bắt bus đi nửa vòng hồ từ trạm bus trung tâm về tới bến cảng ITA Thao rồi check in ks Crystal Inn nằm cách đó 5 phút đi bộ. Lấy xong phòng, tắm rửa sạch sẽ, cả bọn ra lại con đường song song với ks để thưởng thức street food. Sau đó trở về thưởng thức món trà sữa trân châu ngon miệng của quán ngay ks và ngồi ngắm nhìn mưa bay, nghe cái quán kế bên đóng cửa sớm hát hò vui vẻ.

Ngày 4: Sun Moon Lake - trở về Taipei

Ban đầu tính mua Sun Moon Lake pass đi chơi nguyên ngày bao gồm bus, boat, cable car và bicycle, giá 390 TWD/người. Nhưng mà chiều qua lúc tới nơi thấy thời tiết mưa gió quá nên không dám mua, để đến sáng ra xem tình hình thế nào rồi tính tiếp.

Sáng ngủ dậy đi bộ ra bến cảng ngắm nghía thì mưa bắt đầu nặng hạt. Kiểu này nghĩ chắc là thôi coi như nghỉ dưỡng ở SML luôn. Vậy mà hên sao ngồi chờ chút thì lại tạnh mưa, tranh thủ chụp được mấy tấm hình view hồ mây bay khá đẹp rồi quay về ks để ăn sáng, check-out gửi hành lý lại, chuẩn bị đi chơi. Ks Crystal Inn có bán vé shuttle boat 100 TWD/người, đi lại không giới hạn 3 cái bến cảng nằm vòng vòng quanh hồ. Cả bọn quyết định sẽ đi cái này thay cho Sun Moon Lake pass, nếu quay về còn kịp thì sẽ đi Cable car sau cũng không muộn.

Từ Ita Thao pier mình đi qua Shuishe pier là khu cảng trung tâm hôm qua xuống xe bus. Ra được tới cái Ita Thao pier là mưa lại nặng hạt. Không lẽ mua cái vé boat xong giờ cancel nên cả bọn quyết định đội mưa chơi luôn. Qua tới Shuishe pier lên bờ là khu vực cửa hàng bán đồ lưu niệm bánh trái xứ Đài, cả bọn mua thêm 2 cây dù giá 100 TWD để đủ mỗi đứa 1 cây tha hồ đi chơi tiếp. Ở đây có cái món Tea Egg mà chị người Việt bán đồ ăn ở chợ đêm hôm qua có chỉ, kêu mình phải ăn thử. Tea Egg là món trứng luộc bằng nước trà, nhưng thực ra khi ăn lại mặn mặn có cảm giác như trứng kho có mùi thuốc bắc nên không thuộc khoái khẩu của mình lắm. 

Sau đó cả bọn chui vào một quán trà ngay bờ hồ ngồi thưởng thức trà đủ loại ngắm nhìn mây nước. Tàu ở đây thì cứ chừng 15-20 phút sẽ có 1 chuyến, nên cứ việc leo lên đi lòng vòng rồi leo xuống để đi qua bến khác. 12h bọn mình đi tiếp qua Xuanguang Temple pier, leo lên ngắm chùa, sau đó 1h lại lên tàu quay trở về Ita Thao để lấy hành lý. Thay vì phải đi bus nửa vòng hồ như ngày hôm qua đến thì nhờ có shuttle boat, tụi mình lại lên tàu đi về Shuishe pier, kéo vali đi chừng 200m là tới bến Bus.

Vé xe bus từ SML đi Taichung thì cũng cỡ 20-30p có 1 chuyến, chạy 2 tiếng về tới Taichung là vô ngay trong bến HSR station. Cả bọn xếp hàng mua vé rồi xuống bắt tàu về thẳng Taipei chỉ mất có 1h cho quãng đường dài 160km. Cái HSR này chạy một mạch từ Cao Hùng lên tới Taipei mất đâu cỡ 2h, nhờ đó mới thấy Taiwan nhỏ cỡ nào, cứ HSR là đi được 2 đầu đất nước, chả cần máy bay. Tuy nhiên tàu HSR đông như quân nguyên, vé non-reserved seats thì chỉ giới hạn mấy toa 8-12 hoặc 10-12 tùy từng loại tàu. Tụi mình bị miss chuyến đầu do mấy bạn đứng trên tàu đông nghẹt không chịu lùi vô nên phải đợi mất thêm 30p mới lên được con tàu tiếp theo. Kinh nghiệm là leo lên xong phải yêu cầu các bạn khác đứng ở khúc đầu toa di chuyển ra giữa toa để chừa đường cho khách sau người ta lên, không thôi là chỉ có vài mống leo lên được khi con tàu dừng lại.

Về tới Taipei còn đang sung sức, cả bọn quyết định leo Elephant Mountain để ngắm thành phố về đêm. Tuy nhiên khúc này lại bị tai nạn cái vụ hành lý. Do cứ đinh ninh trạm nào cũng có locker, thậm chí trạm tỉnh lẻ Alishan còn có, nên thay vì gửi ở Taipei Main Station, cả bọn đi một mạch tới luôn Xiangshan station là điểm bắt đầu để đi vào Hiking Trail. Ngờ đâu xuống tới nơi thì cái trạm nhỏ xíu, không có một cái locker nào hết. Hông lẽ quay ngược lại 7 trạm để gửi đồ, cả bọn quyết định chơi tới, xách vali leo núi tập thể lực. Trên đường leo còn có bạn hỏi tụi bây đi camping hả khi mà thấy vali balo la liệt. Bởi vậy thành ra Elephant mountain đáng lẽ dễ ẹc như mấy bạn review online thì với tụi mình thiệt là vượt chướng ngại vật.

Vậy mà cuối cùng cũng thành công, leo lên đến đỉnh, ngắm Taipei 101 hông thấy có gì đẹp cho lắm, rồi lội xuống đi ngược lại Taipei Main Station để tìm khách sạn Green World Flora cách đó 900m.

11h đêm đi kiếm chỗ ăn tối thì chỉ còn mỗi MacDonald với cái quán set dinner mở cửa. Ăn xong quyết tâm đi quẩy đêm cuối ở xứ Đài, lội bộ cả cây số đi tìm quán bar mà gặp toàn đóng cửa với cái Commander cà chớn có private party không cho vô. Thế là cả bọn lại lê lết đi về, vô Family mart kế bên ks mua mấy lon bia lên phòng vừa uống vừa nghe nhạc rồi ngủ khỏe. Tóm lại là buồn Taipei hết sức vì muốn ăn chơi mà hok có được thỏa mãn gì hết.


Ngày 5: vòng vòng Taipei - thăm anh Tưởng

Sáng dậy ăn sáng xong mấy đứa kéo nhau đi Ximending - là khu trung tâm mua sắm của Taipei, phát hiện ra là đêm qua chúng ta đã đi tới đây để tìm quán bar mà hổng được vô. Ở Taipei được cái là mỹ phẩm rẻ, rẻ hơn 30%-50% so với VN nên tranh thủ gom được gì gom. Gom xong cả bọn về khách sạn check out, ghé qua cái tiệm Gà 1973 nổi tiếng để ăn thử gà nướng, mực nướng thì thấy ngon hơn KFC, Lotteria. 

Sau đó đi bộ ra Taipei Main Station gửi hành lý và bắt đầu tour nội thành Taipei. Nói tour nội thành cho sang chứ đi được có mỗi cái Chiang Kai-shek Memorial House - Nhà tưởng niệm Tưởng Giới Thạch, thả tim cho ảnh mấy cái. Xong tính tiếp tục đi qua National Museum of History thì phát hiện ra toàn bộ mấy chỗ bảo tàng này đều đóng cửa vào thứ 2. Thế là làm mấy cái lunch box cơm thịt kho Đài Loan ở một quán ven đường với nhau xong leo lên xe bus số 1 đi ra Lungshan Temple.

Chùa Long Sơn là một chùa cổ ở đất Đài mà thấy tour VN nào hình như cũng đi, chắc là linh lắm. Mình vô ngay đúng lúc có lễ đọc kinh nhân dịp gì đó, thành ra biết được dân Đài đọc kinh phật hay ghê, nghe cứ như một bài hát du dương. Mà dân Đài cũng khá là mộ đạo, các ông già bà cả ngồi dọc khắp các hành lang trong chùa để đọc kinh theo lễ.

Rời chùa Long Sơn quẹo trái đi theo đường Quảng Châu là gặp cái Bopiliao Historical Block - khu vực nhà cổ xây dựng từ thế kỷ 18. Nhưng cũng trúng thứ 2 đóng cửa nên không vào tham quan được. Thế là cả bọn đành thất thểu quay về Lungshan Temple station ngay đối diện chùa để trở về Taipei Main Station.

Taipei Main Station có mấy cái shopping mall dưới hầm nhưng mà đồ đạc bán chán òm, cũng chẳng mua được gì. Lúc này cả nhóm tách ra làm 2, nửa chuẩn bị đi ra sân bay lúc 7h để làm thủ tục bay chuyến 10h tối, nửa còn lại tiếp tục lê lết massage đợi đến 10h mới bắt đầu ra sân bay và ngủ đêm sân bay chờ đến giờ cất cánh.


Tổng hợp hành trình:
https://docs.google.com/spreadsheets/d/1T7vq-RJTVpfGZMHeOEbp_y_RPi3OM7dmaccWQjV2YcQ/edit?usp=sharing
https://www.facebook.com/media/set/?set=a.10213145797092838.1073741907.1032025732&type=1&l=0eba254378

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

9 ngày săn lùng hoa đào ở xứ sở mặt trời mọc

Ngày 1: Osaka

Sau một chuyến bay đêm với Airasia, transit tại KL hết hơn một tiếng đồng hồ, mở mắt ra là mình đã thấy sân bay Kansai - Osaka. Sau màn đổi tiền, thuê Wifi router để sử dụng cho bảng đồ chỉ đường trong những ngày sắp tới, mình lọ mọ ra xếp tiếp cái hàng dài dằng dặc để đổi lấy JR Pass.

JR Pass là một loại thẻ chỉ dành riêng cho khách du lịch có thời hạn 7 - 14 - 21 ngày. Mình mua trước thẻ này ở VN do KKday đang có chương trình khuyến mãi còn có 225$/người/7 ngày so với giá thông thường khoảng hơn 250$. JR Pass sau khi mua thì bạn phải đem voucher đến quầy JR tại Nhật để đổi lấy cái thẻ có stamp ngày giờ để sử dụng trong thời hạn 7 ngày kích hoạt đó.

Hệ thống tàu điện ở Nhật khá phức tạp, ngoài JR còn có hệ thống subway, local train xuyên suốt bao nhiêu thành phố. Nhìn vào bản đồ tàu điện cũng muốn xỉu rồi nên bạn cần xem xét tuyến đường đi của mình trước khi quyết định mua JR hay không. Nếu có đi lại giữa các TP và sử dụng Shinkansen thì mua JR đáng tiền, vì chỉ cần 2-3 chuyến Shinkansen là lấy lại vốn. Tuy nhiên JR Pass không phải đi tuyến Shinkansen nào cũng được. Line Nozomi là một trong những line rất phổ biến thì không sử dụng JR Pass, thay vào đó sẽ có các line Shinkansen khác thay thế.

Đổi xong là mình lập tức sử dụng để đi Airport Express về trung tâm TP Osaka, cách sân bay khoảng 15km. Tìm đường về khách sạn để gửi hành lý, may sao ks có phòng trống và cho nhận phòng luôn. Bình thường thời gian check-in của Nhật là 15.00pm.

Sau khi drop được 2 cái vali hành lý, mình bắt đầu hành trình quay lại phố xá đông đúc mà lúc nãy chưa kịp khám phá trên đường tìm về ks, làm ngay bữa trưa với tô cơm cá hồi ngon lành cành đào. Sau đó là bắt đầu chương trình tour Osaka.

Bạn có thể lên trang http://www.visitacity.com/, tìm thành phố mình muốn đến là ngay lập tức được gợi ý một số chương trình tour tương ứng 1,2,3 ngày...Mình sử dụng My Osaka one day top attraction và pick up ra 2 địa điểm sẽ đi trong chiều nay là Osaka Castle và Dotonbori là nơi nhộn nhịp về đêm của Osaka.

Đa số các đền đài ở Nhật đều có bán vé vào cổng và Osaka Castle cũng không ngoại lệ. Đường từ ngoài cổng vào đến castle khá xa, nên có dịch vụ xe điện chở khách đi vào 300JPY/người/chiều, đi ngang qua khu công viên thấy dân tình cuối tuần dắt nhau đi cắm trại, làm BBQ đông nghẹt cả công viên. Mà cái hay là bà con ai cũng trang bị túi rác để dọn dẹp, thành ra dù đông nhưng công viên vẫn không trông như bãi rác.

Hơn 4 giờ chiều rời khỏi Osaka castle, thấy vẫn còn sớm nên quyết định đi tàu qua khu hành chính mới để đến Nakanoshima park. Khu bên này có Museum of Oriental Ceramics, the National Museum of Art, the Science Museum, City Hall, có vài hàng quán nằm bên hai bờ sông trông khá thơ mộng và đắt đỏ. Đi bộ hơn 2km đến được công viên, chờ mặt trời bắt đầu tắt nắng thì mình quay trở về ks tắm rửa rồi ra khu Shinsaibishi shopping street tìm quán ăn. Đây là một trong những khu chợ đêm với mô hình đặc trưng của Nhật, có đầy đủ các hàng quán và cửa hiệu. Mình chọn một nhà hàng truyền thống của Nhật, chui vô dòm thấy toàn dân Nhật ngồi nhậu là biết ngay đây là địa điểm mình muốn đến. Bởi với mình, thích nhất vẫn là cái cảm giác bạn được sống giống như dân bản địa ở nơi bạn đến, ăn những hàng quán mà ít thấy khách du lịch chui vào. Ở Nhật có cái vui là mấy quán nhậu kiểu này sẽ tính table charge 300 - 500 JPY/người. Đồ ăn thì không mắc tuy nhiên để bù lại cho việc bạn sẽ chiếm chỗ và bù khú khá lâu.

Ăn uống no nê kèm theo bình sake nóng thơm, mình bắt đầu đi ra phố Dotonbori ngắm mọi người nhộn nhịp shopping về đêm. Bon chen vô mua được vài món ở một cửa hàng H&M xong là bắt đầu buồn ngủ và rã rời tay chân nên thôi quay về ks ngủ sớm, lấy sức mai đi tiếp xuống Kyoto tha hồ ngắm ngía.

Ngày 2: Kyoto

Sáng ngủ dậy, chui vô một cửa hàng bán thức ăn tự động nằm ngay gần ks để test cái máy order thức ăn. Ở Nhật được cái là cái gì người ta cũng cố gắng làm tự động hóa để tiết kiệm công sức. Mấy cái hàng mì udon hay cơm phần đều có máy order, chỉ việc chọn menu có cả tiếng Anh và hình ảnh minh họa, bỏ tiền vô máy là nhận được cái bill. Sau đó sẽ có nhân viên ra phục vụ nước trà, thu bill và bưng đồ ăn ra tận nơi. Những quán kiểu này thường chỉ cần 2 nhân viên, một trong bếp chế biến thức ăn, một phục vụ đồ ăn cho khách là đủ.

Tàu nhanh đi từ Osaka xuống Kyoto chỉ mất chừng hơn 30p, thành ra tới ks Kyoto vẫn còn sớm. Gửi nhờ đồ lại ks là bắt đầu chương trình khám phá đầu tiên đến Nijo castle, Imperial Palace.

Nijo castle thực sự là một lâu đài đẹp, vườn tược cứ như trong tranh, đi rộng đến mỏi cả chân. Trong toàn bộ các khu vực đền đài đi qua ở các thành phố thì với mình Nijo là cái đẹp nhất, hoành tráng nhất. Nhật có vẻ dành rất nhiều đất cho khu vực đền đài thành ra không còn đủ đất cho ks nữa, cái ks nào phòng ốc cũng bé tí dù chẳng rẻ chút nào. Trên đường đi ra, du khách có thể ghé vào một nhà hàng trà đạo nằm bên hồ nghỉ chân, thưởng thức món trà matcha truyền thống theo phong cách pha trà Nhật và tận hưởng vẻ yên bình của một khu vườn tĩnh lặng.

Rời Nijo castle, mình tiếp tục đi qua Imperial Palace cách đó chưa tới 1km. Khuôn viên của Imperial Palace cũng khá là rộng, tuy nhiên có nhiều khu nhà chỉ có thể đứng nhìn bên ngoài mà không được vào trong, đồng thời có một vài khu được bảo trì sơn màu sơn mới làm mình không thích lắm. Để đi đến được Imperial Palace mình phải đi hết một cái công viên rộng vài km nên lúc ra rút kinh nghiệm, tìm cái cổng nào gần nhất để có thể đi đến trạm tàu điện. Lúc này cũng chỉ mới hơn 4h nên mình quyết định là tiếp tục với điểm đến tiếp theo Fushimi Inari-taisha Shrine nơi có hàng ngàn cánh cổng gỗ sơn cam nổi tiếng.

Ở Nhật có một khái niệm gọi là Shrine, không biết dịch là miếu thì có đúng không, nhưng Shrine lúc nào cũng đi kèm với những cánh cổng có hình dáng đặc trưng như một biểu tượng linh thiêng. Chỉ cần bước xuống JR Inari station, đi vài bước là thấy ngay cái cổng bự với màu sắc cam sáng đặc trưng. Theo tài liệu ghi nhận thì ở đây có hơn 5000 cái cổng với hình dáng màu sắc tương tự, được đóng góp bởi nhiều cá nhân và tổ chức khác nhau. Để mà leo lên được hết ngọn núi của Fushimi Inari-taisha Shrine chắc là phải mất cả buổi. Lúc mình đến được đây thì hoàng hôn cũng đã bắt đầu le lói. Bon cheo leo lên được mấy dãy cổng thì trời bắt đầu nhá nhem, chụp hình thấy hết cả ánh sáng nên quyết định không leo lên tới đỉnh nữa để lỡ tối thui mới lặn lội xuống thì mệt.

Trở lại trung tâm, mình đi đến con phố Gion, là con phố cổ luôn tấp nập du khách đến chụp hình. Tại đây bạn sẽ thấy dân tình tha hồ mặc kimono tạo dáng, giá cho thuê là đâu đó 3000 JPY một bộ mặc cả ngày, chưa tính phần trang điểm. Con phố này cũng có một số nhà hàng truyền thống Nhật, tuy nhiên hơi bị đắt đỏ, giá một set menu truyền thống dao động 5000 - 10000 JPY/người. Đi hết con phố tìm được một cái nhà hàng giá 3000 JPY/người có vẻ ok nhất thì xếp hàng dài dằng dặc, nên thôi mình quyết định trở lại con đường chính Shijo Dori, tìm thấy một quán cơm lươn là quyết định chui vô thưởng thức ngay.

Thật ra thì trong các thành phố đi qua, mình có vẻ thất vọng với Kyoto nhất. Bởi vì trong hình dung của mình, qua bao nhiêu cuốn truyện tranh miêu tả về những cuộc chém giết thời Kyoto, thì đây phải là cái thành phố cổ kính, giữ được nhiều nét xa xưa nhất. Vậy mà ngờ đâu, nó cũng hiện đại, tòa nhà cao tầng chẳng khác gì Osaka. Cả thành phố có 1,2 con phố cổ, mà cái con phố Gion nổi tiếng thì ôi thôi, chỉ có người là người. Thành ra bao nhiêu mong chờ với Kyoto của mình đã sụp đổ một cái rụp, ngay từ khi trên đường đi kiếm ks đã thấy mình đang ở một nơi hiện đại như Singapore mất rồi.

Ngày 3: Bamboo Grove - Gion - Pontocho

Arashiyama Bamboo Grove cách trung tâm Kyoto đâu đó cỡ 20km và phương tiện đi lại nhanh nhất tiện nhất là xe bus. Cứ ra ngay con phố chính Shijo Dori, tìm coi xe bus nào đi đến Arashiyama thì leo lên, chợp mắt 30p là tới ngay đầu phố tham quan. Từ đây đi bộ vô là con đường mua bán tấp nập đồ ăn uống, hàng lưu niệm, bánh trái,... Trước khi tới ngã rẽ vào Bamboo Grove thì sẽ có đường vào Tenryuji Temple. Tuy nhiên sẽ có một con đường nối Bamboo Grove với cổng sau của Temple nên bạn vẫn có thể đi Grove trước sau đó vòng về Temple rồi trở ra.

Rừng tre khá đẹp, tuy nhiên lại không dễ lấy sáng chụp hình bởi những dãy hàng tre cao chót vót che lấp cả ánh mặt trời. Trên đường đi vào rừng tre mình gặp 1 em ăn mặc theo kiểu geisha chính hiệu, cũng vô đây làm mẫu chụp hình nhưng mà xin chụp ké thì không được. Bà con bu đông nghẹt để xem em mẫu bởi khó mà kiếm được em nào trang điểm đúng kiểu geisha như vậy trên đường phố.

Từ rừng tre trở ra mình tiếp tục đi vào khu Tenryuji Temple theo đường cổng sau. Các khu vực đền đài của Nhật có một đặc trưng là luôn có khu vực rửa tay, có bảng hướng dẫn rõ ràng để dân tình biết cách rửa tay sạch sẽ như thế nào trước khi đi vào khu vực cúng bái, coi như một cách thể hiện sự thành kính của mình. Vậy nên tới đâu mình cũng bon chen đi rửa tay y như dân địa phương :))

Ra khỏi đền là trở lại con đường mua bán tấp nập hàng quán đồ lưu niệm. Ở đây có mấy cửa hàng bán kem trà xanh khá ngon mà bạn nên thử. Sau đó trở ngược lại đầu đường sẽ thấy cây cầu Togetsukyo bắc ngang qua con sông Katsura với dòng nước chảy như một con thác nhỏ. Ở đây sẽ có dịch vụ chèo thuyền dọc con sông ngắm cảnh dành cho những bạn có nhiều thời gian rãnh rỗi. Lúc này trời khá lạnh nên thôi mình quyết định chỉ ngồi trên bờ sông ngắm cảnh hóng gió rồi trở về.

Chương trình chiều nay của mình có một buổi đi xem múa Geisha ở Ponto-Cho Kaburen-jo Theatre lúc 4h nên mình tranh thủ bắt bus quay trở lại trung tâm Kyoto, dạo một lượt 2 con phố cổ Gion và Pontocho rồi kiếm quán ăn trưa lúc đã 3h chiều. Pontocho có vẻ yên tĩnh hơn Gion, một phần vì phố nhỏ hơn và phần khác vì ít khách du lịch chụp hình hơn. Pontocho cũng đầy những hàng quán đắt đỏ theo kiểu truyền thống Nhật, với một bên phố sẽ là các hàng quán có view nhìn ra bờ sông khá đẹp.

Rời khỏi Pontocho sau khi kết thúc show diễn vào lúc trời bắt đầu chập chen, mình hòa tiếp vào dòng người đông đúc của Sanjo Dori, leo xuống một quán nướng nằm ở tầng hầm để thưởng thức các món bò nướng đất Kyoto, xem như bữa ăn tạm biệt vùng đất mê mẩn của mình một thời. Mục tiêu đầu tiên của mình từ trước khi đến Nhật chính là đây, cố đô huyền thoại.

Ngày 4: Takayama - small Kyoto - làng cổ Shirakawago

Shirakawago hoàn toàn mà một sự tình cờ. Trong quá trình tìm hiểu về Nhật, mình đọc được blog của một bạn Tây đi về khen nơi đây cộng với những hình ảnh về một mùa đông tuyệt vời nơi này, mình đã quyết định thay đổi plan ban đầu đi Nikko bằng việc dành thời gian cho Takayama và ngôi làng ghi danh trong Unesco Heritage site này.

http://whenshetravelstheworld.blogspot.sg/2013/12/japans-golden-route-tour-of-world.html

Từ Kyoto muốn đi Takayama phải mất đến 4 tiếng. Đầu tiên là từ Kyoto station đi Tokaido Line lên Nagoya, sau đó đổi qua Takayama Line đến Takayama station. Đường đi từ Kyoto lên Takayama thì phải nói là siêu đẹp, hoa nở khắp đường đi, núi non sông hồ tô điểm suốt hai bên đường nên bạn sẽ cần kiếm một chỗ ngồi kế bên cửa sổ để tha hồ mà ngắm cảnh.

Được cái là xuống Takayama station thì bến xe bus nằm ngay kế bên. Vào mua vé đi lên Shirakawago hết 2,470 JPY/ 1người / 1chiều. Do bus này sẽ chạy theo giờ , trung bình 30 - 60p có 1 chuyến nên bạn sẽ cần check trước lịch và canh chuyến nào đi cho phù hợp.
https://www.nohibus.co.jp/english/highwaybus/shirakawago.pdf,
https://japanbusonline.com/

Mình có quen một anh bạn quê ở Takayama và được giới thiệu là trên này cũng có 1 khu phố cổ được dân tình gọi là small Kyoto, nên thay vì đi ngay lên Shirakawago, mình chọn một chuyến bus trễ hơn để có thời gian ghé thăm thành phố nhỏ này. Thật ra thì Takayama lại đem đến cho mình cái cảm giác của một thành phố cổ yên bình mà mình tìm kiếm ở Kyoto, thành ra quyết định đến đây quả không phải là một sai lầm. Takayama có công viên ven sông nơi trồng những dãy hoa đào rụng trắng lối đi, có những ngôi nhà nhỏ xinh được trang trí nhẹ nhàng dễ thương bởi giỏ hoa treo trước cánh cổng gỗ, có bò Hida mềm ngon như tan ra trong miệng mà nếu ở VN thì bạn chỉ nghe tới Kobe chứ không biết Hida cũng nổi tiếng tương tự. Takayama dường như còn có nhiều hơn vậy mà mình chưa có kịp thời gian khám phá ...

Chuyến bus 50p đưa mình đến Shirakawago khi mà những đoàn du lịch trong ngày đang trở ngược ra đi về. Kéo vali đi từ đầu làng đến cuối làng để tìm căn homestay Shimizu Inn mình đã đặt trước mà trong lòng không thể ngăn được cảm giác muốn ngay lập tức dạo quanh ngắm nghía khắp nơi.

Shimizu inn gần như là nằm cuối con đường, trước khi quẹo qua khúc cong cuối làng. Chủ nhà là một chị có vẻ ít nói nhưng khá dễ thương. Sau khi đưa mình vô phòng, chỉ cách sử dụng chăn màn theo kiểu nhà sàn Nhật thì chị chỉ đường và đưa bản đồ để mình biết những điểm có thể đi tham quan, dặn bọn mình bữa tối sẽ bắt đầu lúc 18h30. Lúc này đã hơn 5h nên bọn mình tranh thủ quay lại con đường để đi lên Observatory, là điểm quan sát trên cao nằm ngay gần đầu làng, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh Shirakawago village.

Ở Shirakawago chủ yếu là chỉ có hình thức Ryokan, là dịch vụ homestay ở theo phong cách Nhật, có kèm theo dịch vụ ăn uống menu truyền thống 3 bữa trong ngày tùy chọn. Ngoài Shimizu inn cũng có vài nhà khác cung cấp dịch vụ tuy nhiên do mình đi trong giai đoạn Golden week của Nhật cộng với phương tiện booking ở đây cũng khá hạn chế. Sau khi email một vài nơi thì chỉ có Shimizu inn là có phòng nên mình book luôn. Giá bình thường của Shimizu inn 8,800 JPY / người bao gồm ăn tối + ăn sáng, còn trong giai đoạn Golden week thì có phụ thu thành 9,600 JPY. Email liên hệ: shimizuinnjp@yahoo.co.jp

Sau khi chụp hình chán chê khung cảnh ngôi làng trong một buổi chiều muộn với những dãy núi tuyết trắng nằm ở xa xa, mình vội vàng trở về phòng trọ để kịp giờ ăn tối, còn lại thì để dành cho ngày hôm sau đi khám phá. Shimizu inn chỉ có 3 phòng, với khu vực ở giữa chính là main dining hall nơi khách sẽ tập trung cùng dùng bữa. Bữa ăn truyền thống Nhật thịnh soạn với rất nhiều món ăn bên khói bếp than nấu nước pha trà, như làm tan đi cái lạnh của những ngôi nhà heo hút nơi miền núi.

Ăn xong dòm ra ngoài đường làng thì hình như mọi người đều đã trở về nhà để trả lại sự yên tĩnh cho ngôi làng, nên bọn mình quyết định sẽ ở trong nhà, tắm rửa xong thì mặc yukata do nhà nghỉ cung cấp, ngồi uống trà đạo và nhâm nhi sake cho đúng cái vẻ là một người dân Nhật :)))

Ngày 5: làng cổ Shirakawago - Tokyo 

Mình chọn chuyến bus lúc 10.20 để trở về nên có 1 buổi sáng dạo quanh làng. Làng khá nhỏ, đi từ đầu đến cuối chắc chỉ chừng 15 phút. Trong đó có 3 ngôi nhà cổ nhất được dán mặt đặt tên là Wadake, Nagaseke và Kandake, ngoài ra thì còn có Myozenji temple & museum. Từ Shimuzu inn đi thẳng qua khúc cong đến cuối làng sẽ là 3 ngôi nhà nằm thẳng hàng tạo thành biểu tượng của Shirakawago thường được dùng trên các tranh ảnh.

Do không có nhiều thời gian nên mình bỏ qua không tắm ở suối nước nóng được chị chủ nhà giới thiệu chiều qua mà chỉ dạo quanh ngắm nghía tận hưởng cho hết cái không khí yên bình của nợi đây. Tuy nhiên từ sau 8h sáng thì làng lại bắt đầu đông đúc với lượng khách du lịch trong ngày kéo tới, thành ra thích nhất vẫn là lúc chiều muộn hôm trước, khi mà cả làng hình như chỉ có mình và một vài người còn sót lại.

Rời khỏi Shirakawago mà trong lòng vẫn cứ tơ tưởng, nếu có nhiều thời gian hơn thì có lẽ mình sẽ ở lại đây thêm 1 đêm nữa. Vì đây thật sự là nơi mà mình muốn đến nhất trong toàn bộ chuyến đi này.

Trở về Tokyo trên con tàu Shinkansen, ngồi bên cửa sổ thấy dãy núi phú sĩ cứ ẩn hiện trong mây. Đây cũng là điểm bạn nên lưu ý xem có thể ngắm núi phú sĩ trên các chặng đường đi của mình không và chọn hướng ngồi phù hợp.

Về tới Tokyo là bọn mình đi luôn Meiji Shrine vì sợ sắp tới giờ đóng cửa. Một trong những điểm tiện lợi ở các ga tàu điện cũng như cả sân bay của Nhật là luôn có các tủ gửi đồ tự động. Bạn chỉ việc bỏ tiền vào, lấy password xong là nhét đồ vô tha hồ đi chơi khỏe re, khi nào về lại ga tàu thì lấy đồ rồi đi về. Tùy kích cỡ tủ mà giá tiền sẽ là 300, 400, 500 hay 600 JPY. Ở Meiji mình lại được xem cảnh đám cưới truyền thống của Nhật, đây cũng xem là một nét văn hóa khá đặc trưng khi cô dâu chú rể mặc đồ truyền thống tổ chức lễ trong đền.

Bon chen ghi điều ước lên cây ước nguyện, chụp ké những tấm ảnh của một đám cưới truyền thống, xong mình trở về với phố xá nhộn nhịp của Tokyo, với con đường Takeshita ngắm nghía bà con ăn mặc cosplay, với ngã tư đông đúc Shibuya tràn ngập người qua lại. Thế là cuối cùng ta cũng đến Tokyo, thủ đô của đất nước Nhật Bản đa sắc màu.

Ngày 6: núi Phú sĩ và lễ hội hoa

Mình đi tháng 4-5 là đúng mùa đẹp, đúng vào dịp có Shibazakura Festival ở gần núi Phú sĩ. Trước khi đi cũng băn khoăn là liệu có nên leo lên núi Phú sĩ hay không vì thường là du khách chỉ lên được lưng chừng của một trạm dừng. Đến khi qua đây rồi thì mình quyết định luôn là không đi nữa. Vì hoặc là dành nhiều thời gian trekking, có thể là 2-3 ngày, còn không thì nên đi qua khu vực lễ hội hoa, vì nơi đây sẽ có góc nhìn tuyệt đẹp về núi Phú sĩ.

Tuy nhiên đến được với lễ hội hoa cũng là một kỳ công. Mình không biết những mùa khác thì như thế nào nhưng mùa này khách du lịch đông nghèn nghẹt và kẹt xe suốt một con đường dài để đến được với khu vực Festival. Mình bắt đầu đi từ Tokyo lúc 9h sáng nhưng 3h chiều mới tới được Shibazakura Festival. Thông tin về lễ hội hoa thì có thể tìm hiểu trước trên website http://www.shibazakura.jp/eng/access/ để canh thời gian đi cho phù hợp. Shibazakura là một giống hoa anh đào khác nở trễ hơn so với hoa anh đào truyền thống của Nhật, nhờ đó mà đến đầu tháng 5 mình vẫn còn cơ hội để thưởng hoa tuyệt đẹp.

Sau khi ghi lại hình ảnh vườn hoa tím rịm nhìn về đỉnh Phú Sĩ trắng xóa, ăn vội vàng mấy món street food bán trong Festival vì sợ trời tối nhanh, mình trở về Tokyo và bỏ qua ngôi làng Oshino Hakkai village mà ban đầu tính đi.

 Đi dọc dọc Akihabara tính tìm Maid coffee chui vô mà hok ưng được quán nào, nên thôi lại chui vô một quán Steak, ăn kiểm tra lại xem bò Nhật bản có ngon không, bò Tokyo so với bò Hida đắt đỏ thì như thế nào.Và kết luận cuối cùng của mình là nếu mà bạn bỏ lỡ cơ hội thưởng thức bò Hida thì bạn đang bỏ phí cả nửa cuộc đời rồi ...

Ngày 7: Sapporo và điểm dừng chân cuối cùng

 Điểm đến cuối cùng trong hành trình Nhật bản của mình là Sapporo thuộc quần đảo Hokkaido. Một trong những lý do khiến mình quyết định bò lên tới điểm cao nhất trên bản đồ nước Nhật là hi vọng hoa anh đào sẽ nở trễ trên vùng đất lạnh giá này và đây sẽ là cơ hội cuối cùng cho mình ngắm hoa. 9 ngày săn lùng hoa đào sẽ kết thúc ở đây, vùng đất sản xuất bia Sapporo nổi tiếng.

 Mình tới Sapporo là quá trưa, mất chút thời gian để di chuyển từ sân bay New Chitose Airport Station về tới trung tâm TP để nhận phòng và gửi hành lý. Sau đó mình đi ra chợ cua Curb market để thưởng thức món cua tuyết đặc sản.

 Ăn xong no nê mình tiếp tục đi về Moerenuma Park là địa điểm được đánh dấu là sẽ có 1 vườn hoa đào nở rộ. Sau một hành trình dài xuyên nước Nhật thì mục tiêu săn hoa đã thành công. Tuy nhiên lúc này mình nhận ra hoa đào của Nhật chủ yếu là màu trắng hồng, chứ hông phải màu hồng tươi như miền bắc Việt Nam hay Đà Lạt, mà ở đây mình cứ hay gọi là đào phai...


Moerenuma Park là một công viên rộng lớn, đẹp đẽ, lên ngồi ngắm mặt trời lặn nên thơ và sau đó phải vội vã chạy về để đón kịp chuyến xe bus cuối cùng lúc 7h tối đậu tuốt ngoài cổng xa xôi. Xém chút nữa thì chắc là mình ở lại luôn công viên để ngắm bình minh của ngày hôm sau, vì thiệt tình không biết là hết bus thì đi bằng gì nữa. Sapporo là một thành phố tỉnh lẻ yên bình mà dòm tới lui cũng hông thấy xe cộ là mấy. Rút kinh nghiệm là tới mấy chỗ như vậy phải để ý kỹ giờ giấc xe cộ, chứ cứ đinh ninh nó hoạt động trễ như TP lớn là tiêu.

Mình trở về lại JR Tower là trung tâm của TP Sapporo, thưởng thức hải sản nổi tiếng của vùng đất này trong một nhà hàng sushi truyền thống, sau đó trở về khách sạn nghỉ khỏe, mai đi tour.

Ngày 8: Scenic Cape Shakotan Tour 

Mình chọn đi tour Scenic Cape Shakotan Tour đi về trong ngày vì khi kiểm tra các điểm du lịch của Hokkaido đều thấy khá xa và phương tiện công cộng không nhiều, không thấy MRT phổ biến.

Lịch tour thì có sẵn trên website http://teikan.chuo-bus.co.jp/en/cms/course, chỉ cần email booking trước là yên tâm. Một số tour trong đó sẽ hoạt động theo mùa nên sẽ cần để ý ngày bắt đầu mùa khi lựa chọn tour. Một điểm nửa là chỉ có 1 vài tour sẽ có guide tiếng Anh và thời điểm mình đi thì không có. Nhưng mà cũng không sao, chúng ta cứ việc nghe tiếng Nhật không hiểu gì, miễn ngắm cảnh là được rồi...

Tour này sẽ chạy dọc con đường bờ biển khá đẹp và dừng lại ở một số điểm khá đẹp trên đường đi như Shimamui Coast, Cape Kamui,.. Ngày mình đi trời mưa gió nên khá lạnh, lên tới Cape Kamui mà không đi được ra ngoài mũi vì sợ gió biển thổi bay mất cả người.

Tour sẽ cho bạn ăn một bữa ăn Nhật truyền thống bày đủ món khá thích, tương tự như bữa ăn mình được thưởng thức ở Ryokan trên Shirakawago, sau đó là đi tắm suối nước nóng Onsen giữa trời, ngắm nhìn bờ biển.

Điểm cuối cùng của tour là lâu đài sản xuất rượu Yoichi Nikka Whisky Distillery nơi bạn sẽ được thưởng thức 3 loại rượu mạnh và biết thêm về một lịch sử phát triển rượu của Nhật bản. Tới đây rồi mình mới biết loại rượu Yoichi từng vượt qua tất cả các hãng rượu tây của châu Âu để đoạt giải rượu ngon nhất thế giới cách đây hơn chục năm. Và Nhật bản thì giờ đây ngoài Sake còn rất nhiều loại Whisky hàng đầu đáng để thưởng thức.

Ngày 9: Sapporo về Việt Nam

Ngày cuối cùng thì chỉ có transportation, mình bay từ Sapporo về Narita, shopping vài tiếng ở đây rồi bay Vanilla về VN, transit ở Đài Loan. Do ngày hôm trước đi tour mưa gió lạnh teo, đặc biệt là cái gió lạnh bay người ở Cape Kamui mà ngày về mình đã bắt đầu cảm sốt.

Ngồi trên máy bay mà thiệt tình chỉ có muốn nhắm mắt mở mắt ra là thấy nhà, vậy mà 6 tiếng dài dằng dặc trôi qua lặc lờ. Rút kinh nghiệm là đi Nhật mà đặc biệt là Hokkaido thì phải lo mà giữ ấm, chứ lần sau quay lại đây trượt tuyết chắc còn lạnh cóng hơn, lúc đó không có đường mà về luôn.

Tổng hợp toàn bộ chương trình tour Nhật tự túc:

https://docs.google.com/spreadsheets/d/11Tif1ag-GqIQoxWmWib64gKcj7to15-RTLK7FxU12Vk/edit#gid=723933513