Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Bali - thiên đường hạ giới

Chương trình tour đi bụi Bali được thực hiện ngay khi săn được vé giá rẻ từ Jetstar, round trip từ SGN đi Bali - transit qua Singapore, tổng cộng hết 3tr6/người, vé không hành lý ký gửi, mua thêm 1 vé hành lý nữa thêm 200k. Thế là chúng ta có 5 ngày để đi và khám phá paradise beach mà người ta thường hay ca ngợi. Rủ thêm 2 người thế là nhóm 4 người mình lên đường - trong đó có 5 tháng chuẩn bị :)) (vì book vé trước đến 5 tháng mới có giá rẻ như vậy)

Tham khảo nhiều website cũng như kinh nghiệm bản thân cho thấy, đi Bali nên thuê xe hơi riêng, vì giá rất rẻ và lại thuận tiện để đi những quãng đường xa như vậy, mà giá cả thì có khi chưa bằng 1/2 tiền thuê xe ở VN.
Mình liên  hệ với anh chàng tên là Kadek thông qua reference của 1 cặp vc vừa đi Bali về trên phuot.vn với thông tin giá cả như sau, chỉ việc email hẹn ngày giờ là anh này sẽ đón tận nơi.
Airport transfer to Ubud (one way): IDR 250.000
Half day tour: IDR 300.000
Full day tour: IDR 400.000
http://balidriverbali.blogspot.com
http://balikadek88.wordpress.com
Thật sự khá hài lòng với Kadek về sự nhiệt tình cũng như trách nhiệm của anh chàng này. (anh chàng đang giang tay đứng sau lưng bọn mình)
Nguyên tour 5 ngày 4 đêm này bọn mình tốn cỡ 500$/người, bao gồm mọi chi phí, kể cả vé máy bay và khách sạn. Tính ra thì chi phí để đến thiên đường hạ giới khá là rẻ, hứa hẹn sẽ có những lần khác ta quay lại thiên đường :))

Ngày 1: Qua đêm ở Sing, ngủ ké và ăn uống hoành tráng

Chuyến  bay 15h30 bị delay 2 tiếng, thế là lăn lết ở Sân bay TSN quốc tế, uống ly cafe Elly hết 6$ và hụt mất khoảng shopping ở Orchard đã plan ban đầu.

17h30 bay, 19h30 ra khỏi Hải Quan Sing, mất 1h đổi qua GMT+8, thế là thành 20h30. Mình đi skytrain từ terminal 1 qua terminal 2 thì mới có MRT để đi vào trung tâm. Sau hơn 10 trạm thì mới tới được China town, lúc này đã hơn 21h30. Anh bạn cho ở ké sau khi chờ đợi mòn mỏi đã đi ăn trước rồi, sau đó cả bọn kéo ra 1 quán ăn ở ngay khu China town để xử lý cái bụng đói meo mốc. Do đói con mắt mà mình đã order 1 cái menu cả chục món cho 4 người, khúc sau nhờ có cái chị phục vụ người Việt cancel bớt 2 món, dẫn đến 4 cái bụng lặc lè và tổng thiệt hại lên đến 3 triệu VND. Đây là bữa ăn đầu tiên và cũng là bữa ăn đắt nhất trong toàn chuyến đi. Rút kinh nghiệm lần đầu, những ngày hôm sau chỉ dám order phân nửa trước, hehe.



Ăn xong hơn 10h30 đêm, cả bọn đi bộ ra Marina Bay để ngắm cảnh, chụp hình. Mục tiêu của mình là phải dòm ngó cái Marina Bay Sands để lần sau còn qua đó ở cho bằng được. Tính ra thì từ China town đi bộ ra chỉ chừng 1km nên chút xíu là tới nơi. Lần nay qua thấy khu khách sạn Fullerton phát triển dã man, bành trướng hết 1 khúc rộng ở Marina Bay, mở bar-cafe, mall ì xèo hết.


Hơn 1h đêm cả bọn mới lọ mọ bắt taxi đi về Hougang ngủ ké, coi như tiết kiệm được 150S$ tiền khách sạn mà ban đầu tính book. Hougang là một khu phức hợp, apartment khá nhiều, kiểu giống như Phú Mỹ Hưng của mình. Chỗ bọn mình ngủ ké cũng là 1 apartment, khá rộng rãi và có đến 3 phòng ngủ, thế là tha hồ chia nhau ra mà ngủ vào lúc 2h30 sáng.

Ngày 2: Từ Sing bay trực tiếp qua Bali và về đến Ubud

Sáng ngủ dậy bắt taxi đi thẳng ra Sân bay Changi, quay trở về Terminal 1, vẫn còn dư thời gian để cả bọn ăn sáng Burger King trước khi lên đường bay qua Bali. Chuyến bay từ SGP qua Denpasar - Bali mất đến 2 tiếng rưỡi, thủ tục ì xèo lên xuống máy bay coi như là 3h.




 Xuống sân bay thì Kadek đón ngay bọn mình đi về Ubud. Ban đầu dự định là chiều nay đi đền mẹ - Besakih temple, nhưng sau đó bạn Kadek khuyên bọn mình nên đi những điểm ở center của Ubud trước, vì đền mẹ khá xa và nên kết hợp với hành trình đi núi lửa ngày hôm sau, thế nên bọn mình thay đổi route cho ngày đầu thành: Art museum - Ubud palace/royal - Ubud market
- Art museum khá ấn tượng với những cánh cửa, bức tường điêu khắc công phu. Nhìn bác thợ ngồi đục đẽo từng chi tiết thiệt là ngưỡng mộ. Bên trong bao gồm cả khu resort và quán cafe ngồi nhìn ra cánh đồng khá thơ mộng. Vé vào cổng hơi mắc một chút: 40.000 IDR/người tuy nhiên lại được free cafe/tea, thiệt ra thì cũng là một cách kinh doanh khá hay. Bọn mình thì chưa đủ khả năng để hiểu hết những bức tranh nghệ thuật nhưng cảm thấy khá enjoy khung cảnh thanh bình nơi này.

- Vòng qua hoàng cung Ubud, nằm nay góc ngã tư trung tâm và sau đó là khu chợ Ubud nằm xéo xéo đối diện bên đường. Chợ đang sửa chữa dãy phía ngoài, tuy nhiên việc buôn bán vẫn diễn ra khá tấp nập bên trong. Mua đồ ở đây thì nhớ là phải trả giá ít nhất là 1/3 thì mới không bị hớ. 1 bộ bàn ăn nói 150.000 IDR cuối cùng bán cho mình giá 50.000 IDR , một bộ nến hỏi giá 90.000 IDR nhưng khi mình bỏ đi thì nói 40.000 IDR dù mình chưa trả đồng nào.

Đi xong vòng ra ngoài Kadek chờ và chở bọn mình về khách sạn, mình book khách san Dewa Brahata cách trung tâm chừng hơn 1km. Giá 1 đêm là 34$/phòng 2 người, double or twin. Khách sạn nhìn bên ngoài như 1 ngôi đền. Đặc trưng ở Ubud là nhà cửa lúc nào cũng có cổng ra vào truyền thống và bên trong là những miếu thờ theo đạo Hindu. Khách sạn mặc dù nằm ngay mặt đường nhưng vô cùng yên tĩnh, thích hợp cho những ai muốn nghỉ dưỡng và thiền; tuy nhiên nếu đi du lịch một mình thì không nên đi bộ về khách sạn vào buổi tối, vì đường lên khách sạn là 1 con dốc không có đèn :)

Tắm rửa xong cả bọn kéo nhau về lại trung tâm ăn tối, đi chưa tới ngã tư trung tâm nơi Ubud royal, còn cách chừng vài trăm mét là bọn mình gặp và chọn River view restaurant - nằm bên phải International BBQ, đường vào hơi nhỏ và tấm biển không nổi bật bằng những nhà hàng kế bên, nhưng River view lại có chỗ ngồi khá hay, mát mẻ, và đặc biệt là thức ăn cực kỳ rẻ. Tính ra đó là bữa ăn rẻ nhất của cả bọn ở Bali, 4 đứa kêu 6 món, 3 chai bia, 2 ly nước trái cây mà hết có 237.000 IDR. Không chừng rẻ hơn cả ở VN, hehe





Ngày 3: Tirtha temple - Bali cafe - Penglipuran village (bangli) - Kintamani & Batur lake - Besakih Temple - Kecak dance - Sunset at Uluwatu - Dinner at Jimbaran

Một ngày dài thiệt dài với chương trình từ 8h sáng kéo dài đến 10h đêm. Kadek đón bọn mình ở khách sạn rất đúng giờ, cả bọn ngủ dậy lò dò ra ăn sáng là anh chàng đã đợi từ lúc nào. Suốt mấy ngày làm driver và tour guide đưa bọn mình đi đây đó là anh chàng này đang bị bệnh, tuy nhiên làm việc luôn luôn trách nhiệm và không một lời rên rỉ, mặc dù là ngày nào cũng chờ bọn mình dài cổ. Một điểm mình cho là rất hay đối với 1 đất nước du lịch đó là sự chuyên nghiệp của tài xế, bọn mình lần nào vào ăn trưa hay ăn tối đều rủ Kadek 1 cách rất là thật tình, tuy nhiên anh chàng nhất định không vào, bảo như thế sẽ là impolite với bọn mình và bọn mình thật sự rất respect chuyện đó. Cho nên hôm cuối cùng trả tiền, thay vì trả half-day cho ngày đầu tiên mình trả luôn full day, coi như compensate cho ngày thứ 2 làm đến 14 tiếng.

Ngoài ra lại còn có vụ cho vay tiền rất hài hước. Sáng ngày thứ 3 này, sau khi ra khỏi khách sạn, mình ghé vào quầy đổi tiền thì chưa có quầy nào mở cửa, chắc là do bọn mình khởi hành từ 8h là quá sớm. Ở Bali 10h hàng quán mới bắt đầu hoạt động. Thế là Kadek đề nghị cho bọn mình mượn 1.000.000 IDR, coi như gần bằng toàn bộ số tiền bọn mình phải trả cho anh chàng trong 3 ngày. Đọc bài viết của cặp vợ chồng kia đi trước cũng có nghe kể vụ mượn tiền mua vé vào cổng, nhưng không ngờ anh bạn này lại cho bọn mình mượn tiền đi chơi cả ngày như vậy. Sau đó vào cuối buổi chiều, khi chưa tìm ra chỗ đổi tiền trước khi lên xem sunset, anh ta lại còn đề nghị cho mượn thêm 1.000.000 IDR nữa, làm bọn mình ngại hết sức. May mà sau đó cũng kiếm ra quầy money exchange.

- Tirtha Empul temple: bọn mình đi vào sáng thứ 2 trong tuần mà vẫn rất đông người đến làm lễ, dân Bali ngoài nét truyền thống thì tôn giáo cũng là một điểm khá đặc trưng. Mặc dù trên toàn bộ đất nước Indo thì Muslim chiếm >90% nhưng ngược lại ở Bali thì Hindu chiếm đến 94%, cho nên đa số văn hóa đền đài, tượng thần,... đều mang dáng dấp của đạo Hindu.
Tirtha Empul temple có hồ nước thánh đặc trưng có rất nhiều người xuống tắm và cầu nguyện, nghe nói là mỗi vòi nước còn tượng trưng cho một ý nghĩa đặc biệt nào đó nữa mà mình chưa kịp tìm hiểu.


- Rời đền 1 đoạn, bọn mình ghé vào 1 khu nhà vườn trồng cafe, ở đây người ta không trồng để sản xuất mà phục vụ du khách là chính. Bọn mình được nhìn thấy con chồn thật, quy trình thủ công của dân địa phương chế biến cafe, và đặc biệt được nếm thử 8 loại trà cafe miễn phí mà nhà vườn sản xuất. Riêng cafe Luwak - cafe chồn - thì sẽ phải trả tiền, giá là 50.000 IDR/ly. Mặc dù VN là đất nước xuất khẩu cafe nhưng thiệt tình là mình chưa được xem người ta làm cafe như thế nào và cũng chưa có cơ hội được nếm thử cafe chồn luôn. Hơi buồn một chút khi thấy mình làm du lịch không bằng 1 góc so với nước ngoài.

-  Sau cafe bọn mình tiếp tục đi đến làng Penglipuran - đây là khu làng cổ được chính phủ đầu tư để gìn giữ nét văn hóa và làm làng du lịch. Ở đây người ta vẫn giữ được mái nhà cổ, khu bếp cổ. Nhìn bếp y hệt như gian bếp ngày xưa của miền Bắc.




- 12h trưa rời làng Penglipuran bọn mình tiếp tục ngồi xe thêm 30' để lên đến Kintamani , ngắm hồ Batur và ngọn núi lửa lớn thứ 2 ở Bali. Thời tiết ở đây mát lạnh như ở Đà Lạt và đặc điểm này càng khiến cho Bali trở này một nơi đặc trưng. Chỉ trong vòng 2 tiếng đồng hồ, bạn được tận hưởng sự thay đổi thời tiết từ Ubud lên núi hoặc trở về bãi biển Kuta, mà ở Sài Gòn thì chúng ta mất ít nhất 1 đêm trên xe mới lên tới Đà Lạt hoặc 5 tiếng để ra tới biển Phan Thiết chẳng hạn.


- Bọn mình dừng lại ăn trưa ở nhà hàng Sari, ở đây có buffet trưa giá 94.000 IDR bao gồm thuế và nước uống. Để ý là ở Bali mọi nơi đều tính thuế, dân tình có vẻ rất gương mẫu trong việc đóng thuế cho nhà nước, dù là nhà hàng nhỏ hay lớn, tùy nơi mà bạn có thể trả thêm 10% hay 21% so với giá trên menu. Một tiếng đồng hồ ăn uống và ngồi hứng gió rét trên núi, ngắm nhìn ngọn núi lửa im ắng giữa trời đất bao la. Ở đây còn có tour leo núi lửa mà nếu muốn chinh phục thì bạn sẽ cần khởi hành từ khách sạn lúc 2am, leo từ chân núi lúc 4am và ngắm bình minh trên đỉnh. Hẹn 1 ngày có nhiều thời gian và sức khỏe mình sẽ chinh phục sau, hehe.
- Sau đó bọn mình lên đường đi Đền mẹ -Besakih Temple - nơi được mệnh danh là ngôi đền lớn nhất ở Bali, bao gồm hơn 50 ngôi đền trong 1 cụm quần thể. Tuy nhiên ở đây lại có vấn nạn về việc mua vé và mua hướng dẫn. Giá vé chung là 15.000 IDR/người, tuy nhiên khi đi vào bạn sẽ buộc phải mua thêm hướng dẫn nếu muốn đi được vào đền chính, nơi mà sẽ có người đóng cửa và chặn bạn lại. Ở đây sẽ là một cuộc mặc cả mà giá có thể là Eur 20,30,40,50,... có một người ngồi điều hành hướng dẫn, cũng sẽ là người mặc cả giá tiền với bạn. Mặc dù nói khách có thể contribute bao nhiêu tùy, nhưng nếu ít thì sẽ tiếp tục trả giá đòi lên. Do đã được Kadek cảnh báo trước là không nên trả quá 50.000 IDR nên bọn mình dứt khoát 50.000 IDR hoặc khỏi đi đền chính luôn. Thế là deal. Mang tiếng là hướng dẫn nhưng thực chất là anh chàng này chỉ dắt bọn mình đi một vòng, chả giới thiệu gì mấy về lịch sử ngôi đền, trừ khi bọn mình hỏi thì trả lời, kèm theo là tiếng anh thì hơi bị khó nghe, xong chụp dùm vài tấm hình, sau đó là đi ra đòi tiền tip. Để đỡ lằng nhằng bọn mình đưa đại 20.000 IDR cho xong việc. Nói chung là 1 trải nghiệm xấu với ngôi đền này, làm mình nhớ lại cảm giác lần trước đi chùa Hương chứng kiến cảnh chèo thuyền đòi tiền tip khách Tây. Đúng là làm du lịch kiểu này thì người ta chỉ muốn 1 đi không trở lại.


- Gần 3h, bọn mình vội vàng lên xe trở về, vì sẽ mất hơn 2 tiếng để quay ngược lại Uluwatu ngắm mặt trời lặn. Lên xe cả bọn lăn ra ngủ cho đến khi về gần tới Kuta kiếm chỗ đổi tiền. Để đi đến Uluwatu thi sẽ đi ngược qua lại sân bay và Kuta, nơi bọn mình sẽ ở đêm nay. Cuối cùng bọn mình cũng kiếm được 1 chỗ money exchange trên đường với tỷ giá khá ok là 1USD = 9500 IDR. So với ban đầu đổi ở Sân bay là chỉ có 9200 IDR thôi.


- Lên tới Uluwatu đã là 5h30, chụp vài tấm hình nhìn ngôi đền từ phía xa, bọn mình mua vé vào xem Kecak dance luôn. Kecak dance ở đây được Kadek giới thiệu là nơi đông nhất và giá rẻ nhất so với những chỗ khác, chỉ có 70.000 IDR/người. Mà thật sự cũng khá là thú vị khi ngồi xem dance ở một nơi trời đất mênh mông như thế. Đây là một loại hình văn hóa rất đặc trưng của Bali, ngoài Kecak dance còn có Barong dance và một vài cái tên tương tự như vậy. Tuy nhiên loại hình Kecak dance người ta sẽ không sử dụng nhạc cụ mà âm thanh sẽ là echos tạo ra từ 70 người đàn ông xem như nhạc nền cho suốt vở kịch. Khi mua vé bọn mình được phát cho mỗi đứa 1 tờ về nội dung vở kịch để hiểu thêm về văn hóa của họ, kịch bản cũng có 1 vài điểm khá hài hước và giao lưu với khán giả nên nhìn chung mọi người đều thấy rất là interesting.


- Coi xong là trời đã tối, bọn mình cũng không trở lên đền để ngắm gì nữa, vì tối thui lấy gì mà chụp hình, coi như vớt vát được vài 3 tấm hoàng hôn lúc mới vô thôi. Kinh nghiệm là nên đi sớm hơn khi đến Uluwatu thì bạn sẽ có nhiều hình đẹp, hehe.

- Lúc này là hơn 7h tối, bọn mình dự tính ra rủ Kadek đi ăn buffet ở bãi biển Jimbaran luôn, vì không thôi là anh chàng lại tiếp tục đợi bọn mình ăn xong đến khi tối mịt. Nhưng anh chàng nhất định không chịu, mà có dời lại hôm sau sau khi kết thúc tour để mời thì cũng lại ngược đường không đi được, thế là bọn mình đành vào ăn. Quán bọn mình chọn tên là Lia cafe, nằm trong 1 dãy quán ăn bán hải sản kiểu cũng giống như ở các bãi biển của mình. Tuy nhiên ở đây bọn mình được ngồi bàn ghế gỗ, có đèn cầy lãng mạn và còn được nghe nhạc. Ban nhạc dạo ở đây phục vụ theo yêu cầu, mình hỏi anh chàng phục vụ thì được biết giá cả yêu cầu là 20.000 IDR / bài tuy nhiên 3 bài thì có thể trả 50.000 IDR, nói chung cũng tùy mình. Trong lúc loay hoay gọi đồ ăn thì ông xã đi book ban nhạc lúc nào không hay, coi như là một món quà bất ngờ, vì lúc đó mình vẫn còn order đồ ăn và suy nghĩ có nên bỏ tiền ra nghe nhac không, hehe.
 
(ca sĩ nghiệp dư yêu âm nhạc, hehe)

- Hải sản ở đây thì vừa ngon, vừa tươi, vừa rẻ, đúng là đến Bali mà không ăn hải sản ở đây thì thiệt là đáng tiếc. Bọn mình order 1 set menu dành cho 3,4 người, giá 700.000 IDR, thuế luôn tính ra là 770.000 IDR, bao gồm 1 con tôm hùm 1kg bự vật vã, 0.6 kg cua, 1 kg cá, 0.5 kg sò, kèm thêm salad, soup, rau xào, cơm, khoai tây chiên, 2 chai big Bintang beers, trái cây tráng miệng nằm trong hết set menu. Đi 2 người thì bạn có thể chọn set menu nhỏ giá 300, 400k.
- Ăn xong 10h đêm bọn mình về lấy phòng khách sạn. Mình book Royal eighteen resort & spa 4 sao, giá 65$/đêm. Khách sạn này mới mở cửa được 6 tháng nên có đợt discount, mình dòm ngó trên booking.com thế là book luôn. Dịch vụ ở đây khá ok, nhân viên dễ thương, hàng đêm đều có chương trình buffet hoặc set menu với nhạc sống khác nhau. Tuy nhiên có 1 điểm khá thất vọng là hồ bơi nhỏ xíu, lại nằm ngay chỗ breakfast, thành ra không có ai thèm tắm. Mà hôm sau khi bọn mình đi dọc lên bãi biển, dòm vô mấy cái resort thấy mấy cái hồ bơi khác cũng nhỏ tẹo, chả hiểu khách ở đây chỉ tắm biển không thèm tắm hồ hay sao ah.
- Tắm rửa xong cả bọn lại tiếp tục mò ra đường dạo biển. Từ Royal 18 muốn tắm biển thì thật ra phải đi bộ 1 quãng mất 10-15p, kinh nghiệm là nếu muốn tắm nhiều lười đi thì nên book khách sạn phía trên 1 chút, từ phía Hard Rock resort trở lên. Tuy nhiên càng về trên thì lại càng ít địa điểm ăn uống, cho nên tắm nhiều ăn ít thì phù hợp hơn :)) Hard Rock chiếm 1 khu vực hoành tráng nơi góc bãi biển Kuta bao gồm resort, mall, bar-cafe,... tính ra thì nếu bỏ nhiều tiền hơn thì ở đây cũng hay, vẫn nằm ngay khu trung tâm.
- Một điểm nữa ở Bali rất nhiều cửa hàng kiểu như Circle K, 24h, tối đói bụng thì tha hồ mua mì gói bánh kẹo về ăn. Hầu như đêm nào ở Bali tụi mình cũng chui vô Circle K mua nước suối, nước trái cây, socola về để hôm sau vừa đi vừa nhâm nhi.

Ngày 4: Git git waterfall - Ulun Danu at Bratan lake (Bedugul) - Sunset at Tanah Lot - Food court at Kuta

Bù lại ngày hôm trước đi chơi quá sức liên tục, hôm nay bọn mình quyết định khởi hành trễ, 10h mới ra khỏi khách sạn. Điểm đến đầu tiên là thác Git git, nằm ở khá xa, thậm chí là xa hơn cả đi Kintamani ngày hôm quá. Mất hơn 2h30p mới tới nơi, mặc dù bọn mình đã bỏ qua 1 cái temple ban đầu có trong plan là Taman Ayun vì thấy bọn mình đi cũng hơi bị nhiều đền. Nghe Kadek nói thì Taman Ayun là 1 ngôi đền của hoàng cung, của 1 vị vua nào đó.

Đường lên Git git ngoằng nghèo uốn lượn khiến cho khi xuống xe cả bọn đều thấy mệt. Trên đường đi thì đồng ruộng trải dài, với những cánh đồng bậc thang dành riêng cho vùng cao. Sau khi mua vé và dẫn bọn mình đến chỗ check vé, bọn mình kêu Kadek quay về xe nghỉ ngơi để tự tụi mình đi khám phá. Anh chàng đến hôm nay thậm chí giọng nói còn tệ hơn hôm qua, chắc do bệnh mà đi với tụi mình cũng phát đuối.



Đi bộ chừng 15-20p là lên tới thác. Mặc dù đây là ngọn thác lớn nhất trong khu vực này nhưng đối với mình thì Git git waterfall khá là nhỏ, chỉ được cái cao, và không so bì được với thác ở Buôn mê thuột, nói thêm là ở đây có khá nhiều thác nhỏ nhỏ nên nếu đi thì phải hỏi cho kỹ để đến đúng cái lớn nhất. Chụp hình, rửa mặt và lội xuống suối rửa chân làm cho mình cảm thấy thoải mái hẳn, xua tan cái mệt mỏi của lúc bò lên đây.

Sau chừng 1h thì bọn mình trở ra, đi ngược về đền Ulun Danu mà lúc nãy khi đi lên thác đã đi ngang qua. Ulun Danu thật sự là nơi có địa thế đẹp. Lối vào như đi vào 1 công viên, sau đó ra bờ hồ và ngôi đền thì như 1 nhà thủy tạ. thế mới thấy là dân tình Bali rất đầu tư vào việc xây dựng 1 ngôi đền, ngoài kiến trúc thì địa thế cũng là 1 điều quan trọng, nào là đền trên vách núi, đền ngoài bờ hồ rồi đền ngay trên biển. Điều đó khiến cho mỗi ngôi đền bọn mình tới đều mang 1 nét khác nhau. Và vì địa thế đó mà vé vào Ulun Danu cũng mắc hơn mấy ngôi đền đi hôm qua, 30.000 IDR/người.



Ra khỏi đền, lúc này là 2h chiều, bọn mình đi tiếp xuống để trở về ngắm sunset tại Tanah Lot, 1 điểm không thể bỏ qua ở Bali. Trên đường về tính kiếm 1 quán cơm bán đặc sản cơm heo quay mà không được quán nào ưng ý, thế là tụi mình quyết định nhịn luôn chiều về ăn. Đường về lúc này có sương mù và mưa lất phất khá mát mẻ và lãng mạn


Tới Tanah Lot là hơn 4h30, tranh thủ mỗi đứa gặm 1 trái bắp nướng cầm hơi rồi đi vào đền. Không hiểu sao trước lúc đi mình đọc bài viết của mấy bạn thấy nói trái bắp có 4.000 IDR, nhưng qua đây họ bán tới 10.000 IDR, không biết là có bị mua hớ không :)) nhưng nói chung là bắp ngon, ăn ngọt như bắp mỹ của mình. Vé vào đền giá 30.000 IDR/người.


Tanah Lot có 2 đền, trong đó có 1 đền nằm trên bãi đá nhô ra biển, khi thủy triều lên thì sẽ chỉ còn ngôi đền như nằm chơ vơ giữa biển và muốn đi vào đền sẽ phải lội qua nước. Hên là đi sớm hơn ngày hôm qua nên bọn mình cũng tranh thủ chụp được những bức hình trước khi nước ngập hết bãi đá. Nhưng cũng vì hi sinh cho nghệ thuật mà trong 1 lúc sóng đánh vào ướt hết cả giày hehe.




Ngắm hoàng hôn đã đời xong bọn mình trở về khách sạn, tắm rửa rồi đi bộ dọc lên bãi biển ăn tối ở Food court. Ở đây bán đủ thứ từ hải sản đến món ăn Indo, 4 đứa kêu 7 món, uống 2 chai bia, 1 trái dừa hết tổng cộng 370.000 IDR. Ăn no nê quay về lại khách sạn uống cafe ở quầy bar bên dưới, nghe DJ chơi vài bản nhạc xong quay lên ngủ. Thế là hết chương trình tham quan ở Bali, còn ngày mai cho tiết mục tắm biển là chúng ta đi về.

Ngày 5: Bãi biển Kuta - mua sắm và transit về Singapore

Ăn sáng xong là cả bọn ra biển. Ở đây rất nhiều người cho thuê ván và dạy lướt ván với giá là 150.000IDR cho 2h, nhưng bọn mình cũng không có nhiều thời gian nên thôi, tắm biển xong lên đi shopping mua quà về VN. Ngoài ra ở đây còn có cái màn mat-xa trên bãi biển. 1 bà ra chào mời mình mát-xa 2 chân giá 5$, trả giá 1$ xong cuối cùng bà chốt giá 15.000 IDR (khoảng 1.5$) nhưng mình không chịu làm. Trong khi con bé đi chung ngày hôm qua ra đây mat-xa tay chân hết 75.000 IDR. Đúng là không trả giá 1/3 là hớ chắc.


 
Đi dọc hết bãi Kuta là sẽ qua đến bãi Legian, tại đây có 1 con đường rẽ phải sẽ đi vào khu mua sắm. Nó hơi giống khu mua sắm trên phố cổ Hội An, bán rất nhiều hàng thủ công, nhưng nhiều shops hơn và đi bộ hoài vẫn chưa hết. tuy nhiên bọn mình lại không mua được gì, ngoài 2 cái áo I love Bali. Xong lên taxi quay về khách sạn. dọn đồ ra sân bay. Từ Royal 18 ra sân bay mất khoảng 10p, đi taxi hết có 25.000 IDR. Ra sân bay tranh thủ ăn trưa trước khi ngồi máy bay gần 3h, thế mà tốn hết 340.000 IDR, mà dã man nhất là ở đây tính tỷ giá 1$ = 8.000 IDR. Do bọn mình còn không đủ tiền Indo để trả, chỉ có 120.000IDR nên phải trả thêm đến 28$

Transit qua đến Singapore bọn mình có 2h30 tha hồ shopping duty free, đi qua đi lại 2 bên terminal 1 và 2 để shopping luôn, sau đó là thêm 1h30 ngồi trên máy bay trở về VN, đến nơi là 9h tối.

Lần này đi Bali chương trình tour khá là dày đặc nên thật ra bọn mình chưa chơi được game nào ở bãi biển cả. Trong khi đó, dân tây qua đây chủ yếu là chơi ba cái trò surfing, rafting, diving, sea walker,... cho nên hứa hẹn là sẽ có lần sau quay trở lại Bali, không đi sightseeing nữa mà sẽ nghỉ dưỡng và chơi game, hehe.
Bali, hẹn lần sau nhé!

Full album on FB

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

3 ngày miền Tây: Mỹ Tho - Cần Thơ - Sa Đéc - Vĩnh Long

Tết được nghỉ đến 9 ngày, thế là làm luôn 1 tour đi bụi xe máy vài tỉnh miền Tây cho hết 3 ngày:

Ngày 1: SG - Mỹ Tho - Cần Thơ
10h30 khởi hành, do không dự định trước nên ngủ dậy khăn gói là đi thôi. Chạy một mạch 70km xuống tới Mỹ Tho - Tiền Giang. Giữa đường có dừng lại 5p ở Tân An - Long An làm vai pô hình rồi đi 1 lèo.

Ở TP Mỹ Tho có cơm gà Cát Tường khá ngon, quán nằm ngay cửa ngỏ quẹo vô thành phố. Từ cổng chào TP Mỹ Tho chạy thẳng vô gặp bùng binh là thấy liền, ngay đầu đường Ấp Bắc.
TP Mỹ Tho có chùa Vĩnh Tràng là 1 nơi thật sự đáng tham quan, chùa xây kiến trúc đẹp, cộng thêm 2 tượng phật cực kỳ hoành tráng. Đây chắc là tượng lớn nhất mình thấy trước giờ, bự hơn cả tượng phật trên đỉnh Bà Nà.

Rời Mỹ Tho, chạy thêm 60km là đến Cầu Mỹ Thuận. Dân tình đi qua đây đều dừng lại để chụp hình, mặc dù trên cầu treo 1 đống bảng cấm dừng xe, chụp hình :)) công nhận là treo uổng mấy tấm bảng ghê.
Vì quyết định tối ngủ Cần Thơ nên tiếp tục chạy thêm 30km nữa, đến cầu Cần Thơ, làm vài pose hình trên cây cầu là vào TP. (Hiện giờ chắc ít ai còn đi theo đường phà cũ nữa).

Trung tâm CT thì nằm ngay bến Ninh Kiều, mình chạy vòng vòng xem 2,3 khách sạn rồi quyết định ở Tân Phước 2, đường Lê Thánh Tôn. Mặc dù phòng không có cửa sổ nhìn ra trời nhưng sạch sẽ, mùng 5 tết mà chỉ có 220k cho phòng đôi 2 giường, lại rất gần có thể đi bộ ra bến Ninh Kiều.

Sau khi lấy phòng tắm rửa xong 2 đứa đi bộ ra quán cơm 16 - dường Võ Văn Tần (1 trong những con đường song song chạy thẳng ra bến Ninh Kiều). Nghe đồn quán cơm bình dân này có tiếng nhưng mà bán giá cũng khá mắc. 2 đứa ăn 1 cái lẩu mắm hết 180k. Lẩu mắm miền tây thì khác xa lẩu mắm SG má nấu :)), đồ ăn chỉ có mỗi cá mú và thịt ba rọi ( ban đầu còn không có thịt ba rọi mà phải đợi hỏi mới đem ra thêm 1 chén), chả bù lẩu mắm SG tôm mực tràn lan. Cái lẩu bé bé, thêm dĩa rau muống với chai bia mà cá chém.

Ăn xong đi bộ ra cuối bến NK, tính lên du thuyền làm 1 vòng sông hậu, ai dè đâu thiên hạ bu đông như kiến, lại còn thêm cái màn mua vé 10k để lên thuyền (ở Sg là mua hẳn cái vé set menu). thấy tạp nham quá nên thôi quay về KS lấy xe máy chạy ra cafe Hợp phố - ngay sau lưng KS Golf 4 sao. Ở CT bgio có khu đường mới (khu bãi cát) bên kia sông khá là đông đúc, quán xá tấp nập. Đi 1 vòng thấy quán nào cũng đông nghẹt người nên mới quay về Hợp phố ngồi. Cafe ở đây 30k 1 ly, chắc là mắc nhất CT rồi.

Ngày 2: Cần Thơ - Sa Đéc - Vĩnh Long
Sáng ở CT chạy lon ton ra đường CMT8 (thẳng từ Nguyễn Trãi) ăn bún cá Châu Đốc. Thế là không cần chạy tới CD vẫn dc thưởng thức đặc sản :)) Ăn xong tiếp tục đi trên con đường đó, qua phường Bình Thủy, rẽ vào đường Bùi Hữu Nghĩa là tới nhà cổ Bình Thủy.

Đây là nhà cổ tư nhân từng được thuê để quay film người tình (không phải nhà gốc). Gia đình họ Dương - chủ nhà - đúng là thuộc hàng đại gia. Nhà cao cửa rộng, lại chơi toàn đồ cổ. Bên ngoài cổng nhìn cũng thường thường nhưng vào trong dòm cái là biết nhà giàu, phải chi rinh được cái bình bự bự về trưng, hehe.
Vui 1 cái là ở đây không có bán vé nhưng thu phí. Đến lúc đi ra dắt xe thì cái bác già già trông nhà chạy theo cho xin 10k/người. Nghỉ thôi kệ, cũng rẻ, mà người ta cho mình vô nhà dòm ngó chụp hình nữa mà ^^

Sau nhà cổ là mình rời CT luôn, chạy thêm 50km là đến thị xã Sa Đéc. Đầu tiên là vào quán cafe Bằng Lăng Tím trên đường Nguyễn Cư Trinh nghỉ ngơi và tìm quán ăn.  Từ ngả 3 rẽ vào thị xã, chạy thẳng đường Nguyễn Sinh Sắc, qua chợ quẹo phải vào Nguyễn Tất Thành rồi quẹo trái là tới Nguyễn Cư Trinh. Đường này tập trung cũng nhiều quán cafe những Bằng Lăng Tím là nổi nhất vì có 1 màu tím rịm thoi, nhân viên cũng mặc áo tím luôn.

Công cuộc đi kiếm chỗ ăn ở Sa Đéc là đuối nhất. Search google ra 2 quán bán hủ tiếu ở Sa Đéc là Văn Vĩ đường Trần Phú và 1 quán không thèm ghi tên đường Nguyễn Sinh Sắc. Chạy 2 vòng Trần Phú không thấy cái quán nào tên Văn Vĩ hết, chả biết nó có mở cửa chưa, thấy duy nhất có 1 quán bán đồ ăn thôi, thế là tấp vô luôn. Quán không bảng, không tên, thì ra bán bún riêu. Mà bún riêu SD thì khong khác gì hủ tiếu: có sườn, giò, chả,... nước lèo thì vẫn nấu theo kiểu bún riêu. Đói quá rồi nên làm đại luôn, nói chung ăn cũng ngon, lạ lạ miệng.

Ăn xong có sức rồi quyết định làm 1 tour thăm nhà cổ Huỷnh Thủy Lê (nhà người tình), chùa ông Quách (Kiến An Cung) và làng hoa SD. Nhà người tình thì nằm ngay đường Nguyễn Huệ, dọc bờ sông. Khu này có khá nhiều người Hoa sinh sống, buôn bán. Vào nhà người tình, mua cái vé 15k/người là có luôn anh thuyết minh kể chuyện tình Huỷnh Thủy Lê và Marguerite Duras (tác giả) Ngôi nhà này bây giờ dc cty DL Đồng tháp khai thác, có cho khách thuê phòng ở lại trải nghiệm luôn, giá 35$/đêm. Ra khỏi nhà người tình, ngoài biết thêm chi tiết của câu chuyện (ngoài những gì có trong sách), lại thu hoạch thêm chai rượi sen Đồng tháp. Mặc dù hơi mắc , 160k/chai, nhưng coi như mua ủng hộ người tình :))

Từ nhà người tình, rẻ trái, chưa kịp lên cầu lại rẻ trái tiếp là thấy ngay chùa ông Quách (Kiến An Cung). chùa này theo kiểu kiến trúc người Hoa luôn, nên mình nhìn thấy giống đình hơn là chùa, chủ yếu là do ông Huỳnh Cẩm Thuận, bố ông Huỷnh Thủy Lê tài trợ xây.

Từ chùa này, chạy thẳng qua cầu, theo đường Lê Lợi hoặc Trần Hưng Đạo, qua sông là đi vào làng hoa Tân Qui Đông. Ở đây nhà nhà trồng hoa, người người bán hoa nên khá là đẹp mắt, tuy nhiên là làm theo kiểu từng hộ gia đình chứ không phải bán tập trung. Nói chung mô hình cũng từa tựa Đà Lạt nhưng vườn nhỏ hơn.

Sau khi làm 1 tour xong, quyết định lại đi kiếm ăn cho bằng dc món hủ tiếu Sa Đéc rồi mới rời đi. Chạy ngược lại đường Nguyễn Sinh Sắc, dòm tới dòm lui vẫn không thấy quán nào, đúng là cái thằng nào chỉ cũng dã man thiệt, nói mỗi tên đường, ko số, ko tên quán, chắc kiếm tới tết. Quay lại Trần Phú kiếm lần 2, phát hiện ra quán Văn Vĩ giờ đã đổi thành chào lòng Năm Nghĩa, mà vẫn đóng cửa chưa bán, thế là coi như xong.

Chạy tới 150 Hùng Vương ăn luôn hủ tiếu Mỹ Ngọc. Quán này mặc dù dc cảnh baó trên mạng là bán tới 30k/tô nên ít ai ăn nhưng mà mình nghĩ 30k cũng để thử xem sao. Ai dè ăn xong nó tính cho 45k/tô, mà chất lượng thì chỉ bằng 50% hủ tiếu Nhân Quán SG. Công nhận SD chặt chém ghê, không hiểu bán vậy thì dân dưới đó có ai ăn không nữa. Đó là chưa kể nó tính cái khăn lạnh 3k y như trong nhà hàng, trong khi quán lề đường chỉ co vài ba cái bàn.

Quay lại ngã 3 lúc mới vào, ta lên đường đi về Vĩnh Long. Từ Sa Đéc đến VL khoảng chừng 30km. 
Vào TP VL, thẳng ra đường Trưng Nữ Vương, hướng thẳng ra bờ sông, thấy có KS Ngũ Long, quẹo vô hỏi và quyết định ở luôn, 300k bao gồm ăn sáng, tha hồ đi bộ ra bờ sông.

Buổi tối ở Vĩnh Long đi ra bờ sông là có ngay du thuyền, ở đây thì gọi là du thuyền sông tiền. Thuyền sẽ chạy từ bờ sông tt ra đến gần cầu Mỹ Thuận rồi quay về trong vòng 1 tiếng, từ 20 - 21h. Đồ ăn ở đây giá cả cũng khá là ok, ăn cũng ngon miệng, không như mình nghĩ ban đầu là chỉ có mỗi cái view rồi vừa mắc vừa dở. Cá lóc chiên xù 100k, lẩu Tôm thái 130k, Ken 20k, tính thêm 12k/người tiền thuyền chạy 1 vòng. Xuống du thuyền quay về lại ks, đi ngang qua quán chè bưởi liền làm thử 1 ly, nhờ vậy mới biết chè bưởi miền tây cũng khác, vỏ bưởi được bào thành sợi, lại có thêm khoai môn. Thiệt ra thì mình vẫn thích chè bưởi để nguyên miếng ăn xực xực có vẻ hấp dẫn hơn.

Ngày 3: Vĩnh Long - Mỹ Tho - Sài Gòn
Sáng dậy ăn sáng tại ks. hủ tiếu với mì hoành thánh ăn đều ok, khuyến mãi thêm 2 ly cafe sữa đá nữa. Tính ra ở 300k mà dc ăn sáng thì cũng rẻ, lại khỏe vì chẳng phải đi vòng vòng kiếm chỗ ăn. Ăn sáng xong là khởi hành trở về SG.

Ngày mùng 7 tết, ngay trước ngày dân tình trở lại tp đi làm nên đường đông dã man. Đi đường từ miền tây về mà có cảm giác mình đang đi ở trong noi thanh SG. có nhiều đoạn xe hơi kẹt đứng cứng ngắc, hên là đi xe máy nên vẫn len lỏi đi tiếp được, tuy nhiên nghĩ trong bụng chắc là còn lâu mới về dc tới nhà.

Chạy 1 lèo 60 cây là về lại tới Mỹ Tho, mò vô cafe Cosy ngay chợ đêm Mỹ tho nghỉ ngơi. Quán có cái hồ bự bự ngay giũa khá mát mẻ, kiến trúc làm hơi theo kiểu " gió và nước" cafe của Bình Dương. Nghỉ ngơi 1 tiếng là lại tiếp tục khởi hành về SG. Được cái là đoạn sau đi vào giữa trưa (12h) nên đường thông thoáng hơn hẳn. Dân tình chắc đang bận ghé vô những dãy quán ven đường nghỉ ăn trưa rồi, nên 2 tiếng sau là mình về tới SG. Kết thúc 3 ngày đi bụi chạy xe gần 500km ngồi ê hết lưng :)) Hứa hẹn lần sau có đi thì phải đi lộ trình xa hơn nữa ^^

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Cần Giờ - sáng đi chiều về

Tour trong ngày Cần Giờ được tổ chức cho team HR đi team building với chi phí chỉ có 350k/người :)), đi bằng xe máy. Một điểm cần phải lưu ý đầu tiên khi đi CG là phải đem đầy đủ giấy tờ xe các loại vì các chú CSGT sẽ dòm ngó bạn bằng mọi cách :D

Sáng sớm 7h team tập trung tại Khu chế xuất Tân Thuận quận 7, theo đường Huỳnh Tấn Phát thẳng tiến đến phà Bình Khánh. Theo quy định tour là cứ đến trễ 1 phút là mất 1000. Vì lý do tài chính cộng với khủng hoảng kinh tế dài hạn, không một ai dám đến trễ, nhờ vậy mà chương trình đi rất đúng thời gian :))
Khoảng 8h là đến phà, lên phà vừa ngắm cảnh sông nước vừa pose những tấm hình đầu tiên cho chuyến đi. Mặc dù là phà sớm nhưng đông nghẹt người, được cái là có chuyến chạy liên tục nên cũng không phải chờ đợi lâu.

Qua phà, đặt chân lên đất Cần Giờ là ta đi ... ăn sáng. Cơm phở hủ tiếu bán đầy ngay gần phà nhưng đi ra xa một chút nữa là không còn quán xá nào hết, do đó cần phải tranh thủ ... làm liền. Đồ ăn tính ra cũng không rẻ gì so với SG, phở 20k/tô, cafe sữa 12k/ly, chỉ được mỗi 1 cái là cafe thì ít cafe nhiều đá :-P

Nạp đầy năng lượng là ta đủ sức cho 1 chuyến đường rừng dài 40km, có những đoạn không hề có 1 bóng người. Nhưng không khí thì rất là trong lành, tha hồ mà hít thở bù cho những ngày khói bụi ô nhiễm ở SG.
Trên đường đi có thể dừng lại tha hồ chụp hình, 2 bên có rừng, có những khúc có cỏ lau, hoặc có những cây cầu bắc ngang sông thật yên bình.

Ở Cần Giờ có KDL Vàm Sát cách trung tâm khoảng chừng 15km. Nếu đi đường bộ thì đến ngã 3 Lý Nhơn quẹo vào. Vì chỉ có 1 con đường rừng duy nhất tên là Rừng Sác nên rất dễ tìm. Còn nếu muốn đi cano hoặc thuyền vào thì chạy thêm 1 chút nữa sẽ có biển chỉ dẫn quẹo vào quầy hướng dẫn của KDL. Phải cái là vé ở đây mắc dã man. Vé vô cổng, cano cộng với tham quan đầm dơi mà nó tính 400k/ người. Nghe báo giá xong là thôi cả bọn đi ra. Tính là chiều về rãnh thì ghé vào đường bộ coi thử.

Trở lại đường chính, đi thẳng thêm chừng 10km nữa là đến Đảo Khỉ. Vé ngày thường là 35k, lễ tết lên 40k/ngưoi.  Khỉ ở đây cực kỳ là đầu gấu, chạy ra hẳn ngoài đường để me khách chạy vô xem giựt được gì treo trên xe là làm liền, cho nên cần phải chuẩn bị tinh thần... cất đồ sớm ngay sau khi mua vé. Vô đây giỡn với mấy em khỉ khá là vui, lo giựt lại đồ với nó (mà thua nó là cái chắc) rồi xem xiếc khỉ, cho khỉ ăn thấy có nhiều con cũng khá là dễ thương. Và những em khỉ bên trong có vẻ là hiền hơn mấy em đầu gấu bên ngoài.
Từ đảo khỉ có thể thuê cano đi theo những con lạch vào chiến khu cách mạng rừng sác. Lần trước đã từng đi tham quan một lần, còn được ăn con càng cúm - đặc sản CG, nhưng đi vào mùa này (tháng 1) nước cạn, cano tạm thời ngừng hoạt động.

Sau khi tham quan đảo khỉ, trở lại đường chính (Rừng Sác) chạy thêm 3 km nữa, qua 1 cái bùng binh, là đến ngã 3 rẽ vào bãi biển 30-4. Tiếp tục chạy thẳng thêm 5km là đi vào trung tâm thị trấn Cần Giờ (Cần Thạnh). Tại tt có thể tham quan lăng cá ông, nơi trưng bày bộ xương cá voi dài 12m và chợ CG. Từ chợ CG chạy về đường cũ ghé vào công viên. Tại đây có thể đứng ngắm biển, chụp hình và nhìn thấy bên kia là biển Vũng Tàu. Ở đây có thể thuê tàu đi qua Vũng Tàu chơi luôn. Lần sau sẽ suy nghĩ làm thử 1 tour trên biển CG-VT xem sao :-P

Quay về lại bãi biển 30-4, vào chợ Hàng Dương mua hải sản để đem ra biển ăn. Chợ nằm ngay gần biển luôn nên tha hồ. Trước khi đi có tham khảo bảng giá của 1 bạn đi CG hồi tháng 1/2011, nhưng tính ra đến giờ giá cả mọi thứ đều tăng gần gấp đôi. Ở đây họ bán hải sản và làm luôn cho mình, tính thêm 10, 15k / món, hoặc có thể gom luôn tiền đó lúc trả giá. Lưu ý là mua xong nhớ canh họ làm xem có đúng con mình đã mua không, tránh bị tráo ghẹ ngộp, tôm chết...
Giá hải sản như sau: ghẹ 210k / kg loại to nhất, tôm tích 320k / kg được khuyến mãi thêm 6 con tôm thường (mua nhiều trả giá luôn một thể, chứ ban đầu em bán hàng kêu ghẹ 250k, tôm 350k), ốc mỡ 80k / kg, hào 30k / kg. Phải cái là ăn tôm tích chả thấy có gì hấp dẫn hết, không biết là có bị tráo tôm ngộp hết không nữa. Rút kinh nghiệm lần sau :))) Mít thái thì 45k /kg

Mua đồ ăn xong thì ra bãi biển thuê ghế, cứ 10k/ghế ngồi thoải mái mai về cũng được :D Ở đây hay một cái là chẳng những đem đồ ăn vô được mà nước ngọt bia bọt gì đem vô tuốt, cái ông cho thuê ghế còn chỉ mình là mua nước bên ngoài đem vô chứ trong đó bán mắc lắm :D kiểu này thì Saigontourist hơi bị khó làm ăn nè.

Ăn xong làm 1 giấc 4h kéo nhau lục tục đi về. Vừa ra khỏi bãi giữ xe đã được mấy cô bán hàng nhắc là nhớ bật xi nhan không thoi CA tóm. Vậy mà lơ ngơ làm sao trong nhóm có 1 xe quên bật xi nhan. Vừa ra khỏi bãi 30-4 quẹo trái về đường chính là bị chú CSGT thổi cái tuýt. Ai ngờ chú CSGT gặp phải giang hồ bỏ chạy luôn. chú ấy tức tối đi vô gọi đt cho trạm sau me bắt tiếp, vậy mà làm mình cứ tưởng vô lấy xe ra rượt :-P
Chạy hơn chục cây số, qua lại cầu Dần Xây (chỗ KDL Vàm Sát) gặp 2 chú CSGT khác, mấy chú lại tuýt 1 xe khác trong nhóm vô kiểm tra giấy tờ (hên cái xe kia vẫn cứ chạy tuốt luốt đằng trước, tuýt không thèm vô) Đầy đủ giấy tờ xong lại cho đi, chứ làm gì giờ. Chỉ phải cái là 2 xe kia bị thổi làm mình cũng hồi hộp hết sức, được 1 chuyến du lịch đầy kinh nghiệm chạy trốn CSGT.

Về lại SG, qua phà, trên dường Huỳnh Tấn Phát có quán lẩu dê 4.4, thế là cả nhóm quyết định vô làm cái lẩu ăn mừng chuyến đi thành công tốt đẹp (không bị CA bắt :-P) Kết thúc chuyến đi ăn uống no nê cả 3 bữa sáng chiều tối mà chỉ hết có 350k, công nhận đi CG là rẻ nhất!

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Đà Nẵng - Bà Nà - Hội An mùa giá rét


Kỷ niệm 1 năm ngày cưới, thế là quyết định dắt nhau đi lại nơi 2 đứa đi chơi lần đầu. Chọn ngày thiệt là đẹp để đi, có điều là quên coi thời tiết, thành ra tour không được như dự định ban đầu. Nhưng dù sao cũng vớt vát lại được một số địa điểm ăn uống. Lời khuyên đầu tiên: bạn nên đi Đà Nẵng - Hội An vào mùa hè, như vậy sẽ đi chơi được nhiều hơn.

Ngày 0: 9/12 - TPHCM - DNG
Gặp vấn đề ngay từ chuyến bay VN1926. Bữa giờ quen đi máy bay giá rẻ rồi, cứ Jetstar với AirAsia thẳng tiến. Bữa nay bày đặt đi Vietnamairlines, thế là ra tới nơi check-in, nó không cho đi vì cái tội quên đem thẻ Credit. Ai mượn mua vé online mà không biết là thằng củ chuối này nó bắt buộc có thẻ nó mới cho xài. Hỏi nó có cách giải quyết nào không + chồng mình xòe cái thẻ membership của nó ra khoe => Nó giải quyết là anh chị bây giờ mua vé mới, 1 tháng sau em hoàn tiền lại thẻ Credit. Chồng mình đập cái quầy check-in 1 cái rầm, chả biết làm cách nào mà thẻ Credit có chức năng nhận tiền của nó nữa. Đôi co với nó một hồi, quay về lấy thẻ là trễ chắc, hên sao nhờ được ở nhà cầm thẻ chạy lên vừa đúng giờ nó đóng quầy. Không thôi là mình ăn anniversary ở Sài gòn rồi.
Kinh nghiệm xương máu: hoặc ko đi Vietnamairlines,hoặc bắt buộc phải đi nó thì nhớ sử dụng phương pháp cổ điển ra ngoài phòng vé mua cho chắc ăn.
Ra đến DNG là 9h30 tối, mưa rả rích. Bắt taxi ra bãi biển Mỹ Khê ăn hải sản. Tin buồn là mấy quán dưới bãi biển chỉ có bán vào mùa hè, mùa này nước lên với lại lạnh cóng ai mà ngồi nổi dưới đó. Lên quán trên bờ ăn, ngồi vừa uống bia đá lạnh vừa run. Không ngờ Đà Nẵng lạnh không thua kém gì HN.

Ngày 1: 10/12 - DNG - Bà Nà - Hội An
Dự định ban đầu là thuê xe máy lên Bà Nà để có thể vừa đi vừa ngắm cảnh. Sáng ra thấy trời mưa lạnh quéo, quyết định kiếm Daily tour luôn, ai ngờ là 1 quyết định cực kỳ sáng suốt. Tour của Công ty du lịch Bà Nà Hill, 680k / người, tính ra la khá rẻ, vì nội cáp treo đi riêng đã là 300k/người rồi, chưa kể xe, ăn trưa trên nhà hàng ở trên đỉnh núi & anh chàng hướng dẫn khá nhiệt tình.
Trên tour có 6 người + HD, cùng nhau mặc áo mưa tham quan Bà Nà :)) Mặc dù mưa gió nhưng đoàn cũng đi khắp các ngỏ ngách trên Bà Nà, kể cả những khu vực hiện đang đóng cửa vì chỉ hoạt động vào mùa hè. Hệ thống cáp treo ở đây xây dựng khá hoành tráng, hiện giờ còn đang xây dựng tiếp 1 hệ thống dài hơn và cao hơn trên KDL, sắp phá vỡ hết mấy cái kỷ lục của cái hiện tại. Cảm giác đi phía trên rừng để lên tới độ cao trên 1400m không khác gì đường lên đến thiên đường, như tên gọi của một trong những trụ cáp: Gate to heaven. Sau khi tham quan hầm rượu, vườn hoa, khu nhà cổ, đoàn theo tuyến cáp thứ 2 tiếp tục lên đỉnh để qua khu vui chơi nghỉ mát và sau đó nghỉ ngơi ăn trưa.
Tour cho ăn trưa ở một trong 3 nhà hàng của hệ thống Bà Nà Hills, bữa ăn chất lượng, 1 bàn 4 người mà có 4 món mặn, 1 món xào, 1 xà lách, 1 món canh, trái cây tráng miệng & bia cho khách nam. Ăn no nê, bonus thêm món vớ nướng ( giày vớ ướt được nhà hàng cho mượn cái lò sưởi), đoàn đi cáp treo xuống lại mặt đất, đi về lại Đà Nẵng và kết thúc tour lúc gần 4h.
Mình nhờ xe thả ngay bến xe bus, bắt bus Đà Nẵng - Hội An đi thẳng xuống Hội An luôn.
Xuống tới nơi, lấy khách sạn xong mà trời vẫn không hết mưa. Công nhận mưa miền Trung thiệt là dai dẳng. Thế là 2 đứa tiếp tục xách dù đi vào phố cổ. Khách sạn nằm đầu dg Cửa Đại nên đi bộ vào khu phố cổ cũng gần.
Tính đi ra dãy quán dọc bờ sông để ăn, ai dè nước ngập lên hết con đường ngoài đó, dãy hàng quán street food cũng đóng cửa luôn, cuối cùng phải quay về những dãy đường trong để tìm quán ăn và dừng lại ở quán Vạn Lộc thưởng thực đặc sản Hội An.
Kết thúc 1 ngày ướt át

Ngày 2: 11/12 - Hội An - sông Thu Bồn
Kế hoạch ban đầu là ngày này sẽ đi Cù Lao Chàm, nhưng cuối cùng không có thuyền nào dám đi ra cù lao với cái thời tiết kiểu này hết. Biển động thế là ta đành ở lại phố cổ chơi thôi. Nhất định lần sau đi mùa hè sẽ ra Cù Lao Chàm lặn biển để bù lại.
Bắt đầu ngày lúc 10h, dừng chân ở quán Bazar thưởng thức Set breakfast. Ở đây bán set menu sáng khá rẻ, 1 phần chỉ có 75k bao gồm cafe hoặc trà, bánh mì ốp la bacon hoặc bánh chocolate, nước ep trái cây tự chọn và trái cây tráng miệng. Đặc biệt cafe thơm mùi kem, uống rất ngon.
12h trưa bắt đầu dạo quanh Hội an, đi qua chùa cầu, chụp hình dọc dọc bờ sông rồi quay trở về bến tàu để làm 1 vòng dạo sông Thu Bồn. Giá thuyền chạy là 150k/giờ, đi 2 giờ giảm giá 250k luôn. Hên là mình đi có 1 giờ, vì đến lúc đi về là lạnh cóng, do ngồi trên thuyền, gió sông thổi run cầm cập. Đang trong tình trạnh lạnh teo, ghé qua số 14 Nguyễn Thái Học, ăn được món Nem nướng lề đường nóng hổi, thiệt là ngon không gì bằng.
Về lại khách sạn tắm rửa, hỏi đường đi qua Cẩm Nam. Làng Cẩm Nam thật ra rất gần phố cổ, chỉ cần đi Phạm Hồng Thái, lên cầu Cẩm Nam đi thêm vài trăm mét là tới. Bên này nổi tiếng với các món bánh đập, hến xào và chè bắp. 2 đứa ăn xong phần bánh đập với hến xong là không còn bụng để ăn chè luôn. Vui nhất là cái màn không biết ăn bánh đập làm sao, chị chủ quán nhìn thấy mình gỡ gỡ từng lớp ra để ăn, vội vàng chạy tới hướng dẫn là em phải đập nó dẹp xuống vậy nè, rồi mới ăn. Hèn gì nó có tên là bánh đập. Món hến xào thì ko cò gì lạ lắm, vì giống hến xúc bánh đa trong Nam, chỉ khác là con hên bé xíu xìu xiu.
Ăn xong tính quay về ăn thêm cơm gà Bà Hương - Kiệt Sica khá nổi tiếng trên Lê Lợi, nhưng mà thiệt tình là pó tay rồi, nên quay vô bar Xưa và nay (Before and Now - đường Lê Lợi) ngồi. Quán rất đông, mở nhạc ầm ầm, có cả bàn bida và banh bàn cho chơi, đặc biệt có thêm khu vực ngồi y như giường của các nước Ả Rập.
Kết thúc ngày thứ 2 no say

Ngày 3: 12/12 - Hội An - Đà Nẵng - TPHCM
Sáng ngày cuối cùng tính ăn cho bằng được món cơm gà, ai dè quán cơm gà Bà Hương - Kiệt Sica chưa mở cửa, ăn chỗ khác lại sợ không ngon, thế là chui vô chợ Hội An để ăn bún chả cá. Ăn xong ghé Đèn lồng phố làm ly cafe trước khi check-out quay lại Đà Nẵng.
Bus HA - DNG cứ 30p lại có 1 chuyến nên thong thả đi, lên tới DNG là 2h chiều, chuyện đầu tiên là phải đi ăn bánh tráng thịt heo 2 đầu ở quán Trần. Tính đi miết tới quán Trần 2 trên đường Hải Phòng, ai dè nhờ đi bộ phát hiện Trần mới mở quán mới ở số 4 Lê Duẩn, ngay dưới cầu Sông Hàn, đẹp hơn nhiều so với quán cũ.
Đặc biệt là bánh bèo ở Trần rất ngon, mình thấy còn ngon hơn nhiều so với bánh bèo ngoài Huế mà chỉ có 4000/chén.
Ăn xong thực hiện hành trình lê lết đi mua Tré và Chả bò, tré thì ở 81 Hải Phòng, tiệm bán Tré Bà đệ có cả certificate. Còn chả bò thì lặn lội tới 106/2 Ngô Gia Tự, chui vô lò chả chính gốc để mua luôn. Có điều trong này bán chả bò 240k/kg, mắc hơn 20k so với tiệm ngoài 81 Hải Phòng.
Sau khi hoàn thành xong phần quà cáp thì cafe Bảo Nam Trân thẳng tiến (27 Nguyễn Chí Thanh), ngồi cafe với bạn chờ đến giờ lên mấy bay trở về SG.
Kết thúc chuyến đi mưa gió lạnh lẽo trở về nhà thấy SG của mình thiệt là ấm áp :)